Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.
h động, Lý thân hào sợ hãi, vội lên tiếng ngăn cản: “Duẫn nhi! Là ta bạc đãi mẹ con ngươi, là ta thẹn với mẹ ngươi, nhưng ngươi cuối cùng vẫn là con trai ta, có gì thì xuống đây rồi từ từ nói, vạn lần không thể hành động theo cảm tính!”
Lý Duẫn cười lạnh nói: “Vất vả lắm mới lên được đây, sao có thể nói xuống là xuống được. Hôm nay chỉ một người có thể đi xuống!”
“Chỉ một người?!” Lý phu nhân kinh hãi, khóc kéo cánh tay áo Lý thân hào, “Hắn nói chỉ một người có thể đi xuống, không phải là muốn hại Tuệ Trung của chúng ta sao? Lão gia! Lão gia!”
“Tuệ Trung cái gì mà Tuệ Trung!” Lý thân hào giận dữ hất tay bà ta ra nói: “Ngươi câm miệng lại cho ta!”
“Cha gấp cái gì chứ, nếu không phải nữ nhi của người thì sẽ là nhi tử,” Lý Duẫn nói rồi quay đầu nhìn vách đá dưới chân, “Lý nhảy Long Môn, cá hóa rồng! Đáng thương cho con cá chép này, qua không nổi Long Môn, chết trước vũ môn. Cha, người có sợ hay không?” Cũng không đợi Lý thân hào trả lời, lớn tiếng cười nói: “Chả trách người lại dặn chúng ta không thể lên núi, chuyện đơn giản như vậy mà đến hôm nay ta mới hiểu được!”
Lý thân hào vội lên tiếng can ngăn: “Vạn lần không được! Duẫn nhi, ngươi nghĩ lại đi, tổ tiên Lý gia ở trên cao, ngươi dù sao cũng là người họ Lý, sao có thể làm ra những chuyện này được, mau xuống đi, ta sẽ không trách ngươi!”
Lý Duẫn thu lại nụ cười, lạnh lùng nói: “Ta cần làm người Lý gia sao?”
Lý thân hào im lặng không lên tiếng.
Bạch Tiểu Bích nhịn không được lên tiếng khuyên can: “Tuy Lý lão gia có lỗi với nhị công tử cùng mẫu thân người nhưng tâm tư của tam tiểu thư đối với người là thật, nhị công tử nhẫn tâm hại nàng sao?”
Lý Duẫn nghe vậy, lập tức hoàn hồn, cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch trong lòng, im lặng không lên tiếng.
Nhận thấy hắn không thật sự muốn hại tam tiểu thư, Bạch Tiểu Bích vội nói tiếp: “Mấy ngày trước, tam tiểu thư thấy y phục nhị công tử đã cũ cả, vì muốn may y phục mới cho người mà đã thức tới nửa đêm, hôm nay y phục đã may xong rồi, chỉ còn chờ tới sinh nhật nhị công tử nữa thôi. Nhị công tử về nhìn một chút, tam tiểu thư đã rất dụng tâm.”
Lý Duẫn nhắm mắt, vẫn duy trì im lặng, chỉ là vòng tay ôm Lý tiểu thư có chút run rẩy.
“Nhị ca…”
“Câm miệng!”
Thanh âm mặc dù lạnh lùng nhưng đã thiếu đi sức lực, Bạch Tiểu Bích biết hắn đã dao động, lập tức nhìn Lý tiểu thư rồi sờ cây trâm trên đầu ra hiệu. Đây là cơ hội rất khó có được, Lý Duẫn không biết võ công, lại không nhẫn tâm hạ thủ với muội muội mình, cũng không có phòng bị, lúc này chỉ cần dùng cây trâm đâm tới, hắn nhất định sẽ theo bản năng mà buông tay, như vậy sẽ có cơ hội thoát được.
Lý tiểu thư cắn môi, mặc dù nàng còn nhỏ tuổi nhưng cũng không phải kẻ ngu, đương nhiên hiểu được ý của Bạch Tiểu Bích, chẳng qua là chần chừ không chịu làm theo.
Đến lúc này nàng vẫn sợ sẽ tổn thương tới ca ca mình, nhưng nhìn tình hôm nay thì ai cũng hiểu, Lý Duẫn sớm đã nghĩ tới cái chết, như thế nào có thể chấp nhận trở về Lý gia được. Bạch Tiểu Bích âm thầm thở dài, toàn bộ hi vọng đều dồn hết lên người Lý Duẫn, kiên trì khuyên can: “Lý công tử có nhớ không, hôm trước trời đổ mưa, tam tiểu thư vừa nghe ta nói người ra ngoài chưa về liền vội vàng sai người đưa ô cho công tử, sợ người về trễ mắc mưa. Nhị công tử niệm tình nàng quan tâm tới người như vậy, cho dù có trách người nào, cũng không nên giận lây sang nàng…”
Lý Duẫn đột ngột mở bừng mắt, lạnh lùng cắt ngang lời nàng: “Không cần nói nữa!”
Tâm mọi người theo đó trùng xuống.
Lý Duẫn đưa tay khẽ vuốt tóc muội muội, rất lâu sau đó liền dùng sức ôm chặt lấy nàng, thấp giọng nói: “Tại sao muội lại là nữ nhi của bà ta?”
Lý tiểu thư cũng ôm chặt lấy hắn, rốt cuộc không nhịn được khóc thành tiếng nói: “Nhị ca, muội không trách huynh!” Nàng cũng biết hắn không thua kém gì hai ca ca của mình, bị nhốt ở nhà đương nhiên sẽ không cam lòng, nàng cũng biết mẫu thân cố tình gây khó đễ cho hắn, cũng biết hắn hận mẫu thân cho nên nàng đau lòng, phá lệ đối tốt với hắn.
“VÌ sao muội lại là con gái của tiện nhân kia?!” giọng nói nhu hòa phút chốc trở nên nguội lạnh, Lý Duẫn nghiến răng nghiến lợi nói, oán hận đẩy nàng ra khỏi ngực mình, mặc nàng ngã trên mặt đất, bản thân không chút lưu luyến tung người nhảy xuống vách núi!
Dù sao cũng là nhi tử ruột thịt, Lý thân hào không kìm được hét lên: “Duẫn nhi!”
Bạch Tiểu Bích nhìn Lý tiểu thư đang ngẩn người nhìn về phía vách núi, nghiêng mặt lau nước mắt. Bất luận thế nào, cuối cùng hắn cũng không đành lòng xuống tay với nàng.
Những người có mặt buồn bã nhìn xuống vách núi, duy chỉ có Lý phu nhân mừng như điên, vội vàng chạy lại chỗ Lý tiểu thư: “Tuệ Trung!”
Không đợi cho bà ta đến gần, Lý tiểu thư đột nhiên đứng bật dậy, vừa khóc vừa chạy tới chỗ vách đá, không chút do dự nhảy xuống: “Nhị ca!”
Đoàn người sững sờ.
“Tuệ Trung!” Lý phu nhân gào lên.
Không một ai dám đến gần vách núi, bọn hạ nhân cũng bị dọa đến ngây người. Rất lâu sau đó, Bạch Tiểu Bích cuối cùng cũng hoàn hồn, nhưng ngoại trừ thấy gió núi đang thổi