XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.

ng sân trước tiền viện dành cho khách nhân thì thấy Ôn Hải cùng Bạch Tiểu Bích đang đứng ở bậc cửa. Từ lúc bước vào Trịnh phủ tới giờ không nhìn thấy Bạch Tiểu Bích, Hạ Khởi đang lấy làm kì quái, hiện tại thấy nàng đứng cạnh Ôn Hải nên cũng không dám tùy tiện tới bắt chuyện.
Tiểu bộc không hiểu chuyện, kéo áo hắn, nghi hoặc hỏi: “Đó không phải là…”
Hạ Khởi đá hắn một cái, nạt: “Dài dòng cái gì, đi nấu nước cho gia!”
Dường như cảm thấy sự thô lỗ của hắn cùng với vẻ bề ngoài thập phần trái ngược, gia đinh dẫn đường cúi đầu nhịn cười, vội vàng dẫn tiểu bộc đến nhà bếp lấy nước nóng.
Bạch Tiểu Bích vốn vì chuyện cứu ngày ngày hôm qua mà sinh ra hảo cảm, tự nguyện dẫn đường cho hắn, nàng đứng cạnh Ôn Hải, nhẹ giọng nói: “Đó là Hạ công tử!”
Thấy nàng chủ động nói về mình, Hạ Khởi cũng không băn khoăn nữa, sải bước đi tới nói: “Đa tạ cô nương đã dẫn đường.”
Bạch Tiểu Bích hạ thấp người cúi chào rồi nói: “Hôm qua Hạ công tử xả thân cứu người, Bạch Tiểu Bích vô cùng kính nể.”
Hạ Khởi không hề khách khí nói: “Cứu được lần này không cứu được lần khác, thế đạo hôm nay chính là kẻ quét tuyết trước cửa không nhìn người ăn sương nằm gió, ta chỉ là giận quá mà thôi.”
Bạch Tiểu Bích mỉm cười, quay đầu nhìn sang Ôn Hải nói: “Đây là… biểu ca của ta!”
Ôn Hải cười nhạt, khẽ gật đầu nói: “Tại hạ Ôn Hải, hôm nay gặp được Hạ huynh quả là tâm sinh hữu hạnh.”
Thấy hắn ngũ quan đứng đắn, dáng vẻ ưu nhã, cũng có mấy phần là công tử nhà giàu có học, Hạ Khởi từ nhỏ đã thích võ, không thích học chữ, lại thêm đã quen nghe những lời khách sáo, không nhịn được, tùy ý ôm quyền nói: “Tiểu đệ Hạ Khởi, là người thô lỗ không thích những nghi lễ xã giao phiền phức, tiểu đệ cũng phải trở về nghỉ ngơi rồi, Ôn huynh xin cứ tự nhiên.” Nói rồi cũng không để ý đến hai người, xoay người bước về phòng.
Ôn Hải cũng không tức giận, nhìn theo bóng lưng hắn nói: “Hạ huynh khiêm tốn rồi, chinh chiến sa trường là vì dân vì nước, sao có thể nói mình thô lỗ được.”
Hạ Khởi khựng lại, chậm rãi quay đầu, gương mặt đầy kinh hãi cùng nghi hoặc nhìn Ôn Hải.






Đều có tâm cơ!
Ôn Hải mỉm cười nói: “Ta thấy tướng mạo Hạ huynh mang theo sát khí nồng đậm, khí thế mạnh mẽ như trường đao ra khỏi võ, rất thích hợp chấp chưởng ấn phù, tung hoành sa trường, cho nên mạo muội phỏng đoán.”
Hạ Khởi cúi đầu nhìn chính mình rồi lại ngẩng đầu nhìn Ôn Hải, bỗng nhiên cười lớn: “Hảo nhãn lực! Xem ra ta không nhìn nhầm!”
Ôn Hải chậm rãi đi lên bậc cửa: “Hạ huynh nếu không chê, không ngại đến phòng tiểu đệ uống vài chén.”
Hạ Khởi quả thật không từ chối, đi theo Ôn Hải vào phòng, hai người ngồi xuống bàn gỗ bên cạnh cửa sổ, Bạch Tiểu Bích vội vàng đi pha trà.
Ôn Hải bất động thanh sắc, mỉm cười nói: “Nhãn lực của Hạ huynh thật không đơn giản, nàng vốn họ Bạch, là đồ đệ ta thu lúc đi ngang qua huyện Môn Tỉnh.”
Bị hắn nói trúng, Bạch Tiểu Bích ngẩn người, lúc hoàn hồn lại, thấy chén trà trong tay Hạ Khởi trống trơn, không nhịn được khẽ cười, một lần nữa rót đầy cho hắn.
Hạ Khởi giống như nhớ tới điều gì đó, vội hỏi: “Huynh vừa đi ngang huyện Môn Tỉnh, có biết gì về chuyện xảy ra ở đó không?”
Ôn Hải nhàn nhạt nói: “Chuyện của Tể tướng đại nhân sao?”
“Thánh thượng thật sự…” Hạ Khởi định nói gì đó nhưng dừng lại đúng lúc, hồi sau thở dài nói: “Tể tướng đại nhân cũng chỉ là nhất thời hồ đồ mới cấu kết với phiên bang, trị nhà vô phương, mặc cho tộc nhân ức hiếp dân chúng, cướp đoạt mồ hôi nước mắt của nhân dân, kể cũng đáng tội, phụ thiên ân nên mới bị trời phạt.”
Ôn Hải gật đầu nói: “Tuy nói là thế nhưng Tể tướng đại nhân dù sao cũng có công với nước, Thánh thượng nhân từ, nhất định sẽ không đành lòng.”
Hạ Khởi im lặng không nói, ánh mắt nhìn Ôn Hải chăm chú: “Tiểu đệ cũng nghe nói chuyện này còn có ẩn tình bên trong, dường như là phong thủy phản phệ.”
Ôn Hải không trả lời mà hỏi ngược lại: “Ý của Hạ huynh là?”
Hạ Khởi nhìn Ôn Hải hồi lâu, cười nói: “Chuyện đã qua, nói nữa cũng có ích gì, tiểu đệ chỉ thuận miệng hỏi như vậy thôi. Tiểu đệ lần này tới thành Ngọc Đỉnh là tuân theo lời dặn của phụ thân, không ngờ lại gặp được Ôn huynh, chuyến này đi coi như không uổng phí.” Nói rồi liền đứng dậy, cũng không khách sáo hay đa lễ nói: “Chơi nửa ngày cũng đã mệt mỏi, tiểu đệ về phòng trước, thứ lỗi vì không thể tiếp tục được, lần khác nhàn rỗi nhất định sẽ mời Ôn huynh uống rượu.”
Ôn Hải cũng không đứng dậy, tùy tiện nói: “Hạ huynh cứ tự nhiên!”
Hạ Khởi trở về phòng, Bạch Tiểu Bích thu thập mọi thứ rồi cũng đi theo, trong phòng cuối cùng chỉ còn lại một mình Ôn Hải, ngay cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy, đột nhiên yên tĩnh ngược lại khiến người ta cảm thấy rất không bình thường.
Ôn Hải chậm rãi đẩy chén trà trước mặt.
“Chủ nhân!” Trong chớp mắt, một bóng áo đen từ cửa sổ nhảy vào, cung kính quì trước mặt hắn, hai tay trình lên một phong thư, “Gia chủ có tin, nói người nhất định phải tìm được người kia, những chuyện khác… không cần phải quả