Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2148 lượt.
hiếu khách thì Trần lão gia cũng không cần phải coi trọng hắn như vậy. Phòng khách xa hoa như vậy không thể nào dành cho một phong thủy tiên sinh tầm thường được, nàng và Ôn Hải được an bài ở đó phải chăng cũng là do hào quang của hắn? Ánh mắt Bạch Tiểu Bích khẽ lóe, lặng lẽ nghiêng đầu nhìn Ôn Hải, chỉ thấy hắn vẫn bình thản ngồi đó, thần sắc không đổi, không biết là đang nghĩ gì.
Trầm Thanh trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng cũng mỉm cười nói: “Đúng như Ôn đại ca đoán!”
Ôn Hải lúc này mới cười cười nói: “Thánh thượng sớm đã có tính toán, vì phòng tránh chư Vương sinh loạn nên đã âm thầm đào tạo mật vệ giám sát, mà Trầm gia quả là đối tượng thích hợp để giao phó mật vệ. Trầm huynh đệ tới Trần gia chắc cũng là làm theo lệnh của Thánh thượng, Thánh thượng quả nhiên anh minh.”
Hành tẩu giang hồ hơn một năm, mắt thấy tai nghe nhiều chuyện, trước kia vô tâm nên không để ý, hiện tại cẩn thận nghĩ lại, Bạch Tiểu Bích nghe những lời này mà không khỏi thở dài trong lòng. Hoàng đế ngày trước bố trí mật vệ đâu phải là do sợ chư Vương sinh dã tâm, nhưng rõ ràng là hắn đuổi tận giết tuyệt trước, dục gia chi tội, có thể thấy được dưới sức mạnh của quyền thế thì tình huynh đệ còn không bằng người dưng nước lã.
Trần thị lang là môn hạ dưới trướng Lý gia, Lý gia trước giờ vẫ phò tá Tứ vương gia, nếu Trầm gia phục vụ cho thiên tử, như thế nào lại giúp Tứ vương gia cùng Lý gia? Nghe Ôn Hải khen “thánh thượng anh minh”, Bạch Tiểu Bích lập tức hiểu rõ ngọn ngành, Trấn quốc công mất là một tổn thất nặng nề của phái bảo hoàng, hôm nay Ngô vương ương ngạnh, trong triều chỉ có thế lực của Lý gia mới có thể đối kháng được, thiên tử thất thế, Lý gia có muốn không tranh cũng không được, nếu bây giờ Ngô vương thất thế, hắn có thể bảo vệ Ngô vương mà đối phó Lý gia, xem ra thiên tử cũng không phải người ngu ngốc.
Điều hai người không ngờ tới là Trầm Thanh lại lắc đầu nói: “Trầm Thanh cũng không phải… mật vệ gì đó, nhưng lần này tới Trần gia đích xác là phụng mệnh Thánh thượng, đây là mưu kế của gia sư, lẽ ra tiểu đệ nên sớm nói với Ôn huynh đại ca.”
Bạch Tiểu Bích nghi hoặc hỏi: “Tôn sư…”
Ôn Hải cắt ngang lời nàng: “Thái sư đương triều!”
Trầm Thanh thở dài nói: “Sớm biết không thể gạt được Ôn huynh đại ca, ngày trước Thánh thượng nghe nói Ngô vương âm thầm triệu tập một nhóm thầy bà nhưng lại không để tâm tới, lúc Phạm Bát Sĩ gặp chuyện không may, gia sư cũng từ khổ khuyên, chỉ là… Hoàng thượng lúc ấy rất tức giận, cuối cùng trúng kế của Ngô vương, hơn một tháng sau mới cho người điều tra lại, vừa tra xong thì lại xảy ra chuyện của Trấn quốc công.”
Bạch Tiểu Bích nhận thấy hắn đã đổi xưng hô từ “Thánh thượng” thành “Hoàng thượng”, có thể thấy hắn đối với vị thiên tử cố chấp kia cũng là bất đắc dĩ, trong lòng thầm đồng ý, thiên tử trời sinh tính đa nghi, nếu không nghi kỵ công thần thì cũng là tru huynh diệt đệ, tự mình rước lấy tai họa thì không thể nào gọi là thánh minh được.
Ôn Hải nhìn hắn nói: “Chuyện đại sự cơ mật như vậy, Trầm huynh đệ không nên nói với thảo dân như bọn ta.”
Trầm Thanh nghiêm mặt, đứng dậy cung kính hành lễ với hắn: “Ôn đại ca là người có chí, mục đích tới Trần phủ lần này chắc cũng giống với Trầm Thanh, Trầm Thanh còn trẻ, năng lực kém cỏi, chỉ muốn lập chút công lao, nếu được Ôn đại ca hỗ trợ, mọi chuyện nhất định sẽ thành công mĩ mãn.” Dừng lại một chút rồi hạ giọng nói: “Trầm gia chúng ta từ thời khai quốc đã lập lời thề thần phục Tạ thị, tuyệt không hai lòng, gần đây nhất được tiên hoàng tín nhiệm, bất luận đương kim hoàng thượng hay là Tứ vương gia, Trầm gia tuyệt đối không dám có lòng đại nghịch bất đạo, Trần lão gia biết được lai lịch Trầm Thanh, tự nhiên sẽ tín nhiệm.”
Lời nói chân thành mà thẳng thắn khiến người ta không cách nào cự tuyệt được, Bạch Tiểu Bích đưa mắt nhìn Ôn Hải.
Ôn Hải cũng không đáp lễ, vẫn yên lặng ngồi trên ghế, thản nhiên nói: “Trầm huynh đệ đã quyên, Ngô vương cũng là người họ Tạ.”
Trầm Thanh sắc mặt không đổi nói: “Chuyện huynh đệ thúc cháu trong hoàng thất, Trầm gia chúng ta không dám nhúng tay vào, chỉ đơn giản là thuần phục Tạ gia cùng người Tạ gia, không dám vượt quá thân phận, huống chi, chim khôn chọn cành mà đậu, chừng nào Tạ gia còn độc chiếm thiên hạ, Trầm gia tuyệt không can dự, hôm nay Trầm Thanh tới giúp Trần gia cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi.” Không biết vô tình hay cố ý nhấn mạnh mấy chữ “Tạ gia độc chiếm thiên hạ”.
Hắn nói như vậy chính là vạch rõ giới tuyến phân tranh trong hoàng thất với người Trầm gia, Ôn Hải nhìn hắn một hồi lâu, vẻ cười như không cười xẹt qua đáy mắt: “Trầm huynh đệ quả nhiên khách khí.”
Không cự tuyệt đồng nghĩa với việc đáp ứng hợp tác, gương mặt tuấn tú của Trầm Thanh giãn ra: “Đa tạ Ôn đại ca không chê.”
Ôn Hải lần nữa ra hiệu cho hắn ngồi xuống, hai người ở trong phòng đàm luận đại sự, Bạch Tiểu Bích tự mình trở về phòng.
Hoàng hôn vừa buông xuống, Trần lão gia quả nhiên phái người tới mời, Ôn Hải cùng Trầm Thanh rời đi. Bạch Tiểu Bích đang buồn chán hết sức thì có một nha hoàn