Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.

u thuật xong mình sẽ thành người mù. Anh chàng vừa cõng tôi ban nãy bình tĩnh hơn chúng tôi, anh ta nắm tay tôi rồi nói:
- Bọn anh đợi em ở bên ngoài!
Mười đầu ngón tay mát rượi của anh ta siết mạnh, giống cách Tiêu Sơn thường nắm tay tôi, anh luôn nắm chặt đến nỗi tay tôi hơi tê tê. Thực ra lòng tôi vừa dấy lên nỗi sợ hãi tột độ, cổ tay run lẩy bẩy, nắm tay anh ta mà nghẹn ngào, không thốt nên lời. Y tá đến thúc giục, tôi vẫn không dám hé mắt trái, còn mắt phải chỉ thấy nhập nhèm những hình ảnh nhạt nhòa. Tôi cố gắng nhìn Duyệt Oánh lần cuối, thấy cô ấy đang đứng dựa tường, nức nở cùng anh chàng kia. Nếu tôi mù thật thì đây chính là lần cuối cùng tôi còn nhìn thấy thế giới.
Phẫu thuật không lâu như tôi nghĩ, cũng không kinh khủng như trong tưởng tượng, toàn bộ mắt trái của tôi được băng kín mít, lúc ấy tôi còn chợt nghĩ: “Thế này không phải thành Độc nhãn Tướng quân rồi sao?” Sau này Duyệt Oánh cũng nói, nhìn mặt tôi vừa ra khỏi phòng phẫu thuật chẳng khác nào thuyền trưởng hải tặc.
Cô ấy nói với tôi điều này lúc tôi đã nằm viện được ba ngày. Sáng sớm hôm nay, bác sĩ đến kiểm tra, sau đó giúp tôi tháo gạc, nói rằng quan sát thêm hai ngày nữa, nếu không có dấu hiệu viêm nhiễm thì có thể xuất viện, vấn đề thị lực bị ảnh hưởng hay không còn phụ thuộc vào sự hồi phục sau này. Nhưng cũng may chỗ giác mạc bị thương ở chếch một bên, miệng vết thương cũng nhỏ, trước mắt vẫn rất khả quan.
Tôi buồn bực muốn chết, tôi vốn ghét bệnh viện, nói gì tới phải nằm viện. Hơn nữa, hàng sáng còn phải truyền mấy chai dịch đề phòng nhiễm trùng. Tháo gạc xong, tôi cũng không dám mở to mắt trái, nên nhìn mọi thứ chỉ thấy lờ mờ.
Duyệt Oánh trốn ba buổi học để vào bệnh viện chăm tôi, tôi thật sự rất cảm kích. Tôi biết cô ấy đến không phải vì Mộ Chấn Phi, dù người cõng tôi tới bệnh viện ngày hôm đó chính là anh ta, Chẳng trách hôm đó, nghe thấy phải làm phẫu thuật, Duyệt Oánh hoảng sợ đến mức bật khóc, còn anh ta vẫn bình chân như vại, trai đẹp quả nhiên có chỗ hơn người, không hổ là người từng trải.
Ngày nào Mộ Chấn Phi cũng tới thăm tôi, Duyệt Oánh trêu: phen này thì trúng số đào hoa rồi nhé, tôi nói:
- Làm thuyền trưởng hải tặc rồi, còn đào hoa gì nữa? Người ta “hành hiệp trượng nghĩa”, chứ nào phải anh hùng cứu mỹ nhân.






Đúng lúc tôi với Duyệt Oánh đang cười nói rôm rả trong phòng bệnh thì Mộ Chấn Phi bước vào.
Hôm nay không băng bó nên tôi có chút ngượng ngùng, mất tự nhiên khi gặp anh ta, mấy hôm trước chỉ nhìn anh ta bằng một mắt nhưng tôi lại không có cảm giác đó. Có lẽ do Duyệt Oánh vừa nhắc đến số đào hoa, nhưng tôi đâu phải Duyệt Oánh, tôi tuyệt nhiên không mắc chứng cuồng trai đẹp, tôi xin thề.
Mộ Chấn Phi vẫn đem hoa quả tới như thường ngày. Duyệt Oánh mải tìm dao gọt táo, khuôn mặt đẹp trai tỏa sáng của Mộ Chấn Phi khiến tôi lúng túng, đành ngượng ngùng nói:
- Cảm ơn anh!
Mộ Chấn Phi hơn tôi một khóa, vừa vào trường, tôi đã được nghe nhiều chiến tích lẫy lừng của anh ta. Lúc đó đúng thời kỳ tiếng tăm anh ta nổi như cồn, chẳng hiểu anh ta làm cách nào mà đòi được trường bên đó thay đổi được bản tính lề mề cố hữu của phòng Phục vụ hậu cần. Một thời, sinh viên trường tôi bàn tán về Mộ Chấn Phi mà cứ như đang nói về hai thần tượng Diêu Minh[1'> và Lưu Tường[2'> vậy. Tôi vẫn nhớ, có lần trên diễn đàn trường đăng một bài viết giọng điệu đầy sục sôi, gào toáng lên rằng:
Nhìn mặt Mộ Chấn Phi có vẻ rất nghiêm trọng, đến má lúm đồng tiền cũng biến mất hút, anh ta mím môi rồi nói:
- Thành thật xin lỗi em, thứ văng vào mắt em hôm đó là điện thoại của anh, anh đang cầm điện thoại, nhưng lúc đó hỗn loạn quá, cầm không chắc nên bị văng mất, không ngờ lại văng trúng em.
Tôi đã bảo mà, “hành hiệp trượng nghĩa” nỗi gì, giờ mới vỡ lẽ thủ phạm chính là anh ta.
Chẳng trách anh ta mau mau chóng chóng đưa tôi đến bệnh viện như thế, lại còn ngày ngày đến thăm, hóa ra là lý do này. Số đào hoa cái gì chứ, có mà tai bay vạ gió thì có.
Sau vụ đó, Duyệt Oánh có đến hiện trường tìm nhưng không thấy vật lạ đã văng vào tôi. Lúc đó rất đông người lại vô cùng hỗn loạn, nháo nhác, thấy tôi chảy máu là cô ấy quýnh quáng chạy theo tôi đến bệnh viện. Về sau, tuy cũng lân la hỏi mấy bạn học có mặt lúc ấy, nhưng không ai hay rốt cuộc vật lạ ấy là thứ gì. Có điều, Mộ Chấn Phi cũng là người có lương tâm, dù anh ta là thủ phạm nhưng việc vừa xảy ra là anh ta liền đưa tôi đi bệnh viện ngay, bây giờ lại dũng cảm tự thú, dù sao cũng không thể vu cho anh ta tội gây án rồi bỏ chạy được.
Tôi đưa tay xoa bên mắt trái vẫn còn âm ỉ đau, Mộ Chấn Phi lập tức ngăn lại:
- Đừng xoa! Đừng để bị nhiễm trùng!
Tôi chỉ còn nước day day mũi mình:
- Thế anh định bồi thường thế nào đây?
- Tiền thuốc men cấp dưỡng anh trả. Bài vở mấy buổi nghỉ học, anh cũng mượn chép cho em rồi. Tiết ngày mai, ngày kia anh cũng nhờ người rồi, đợi tan học anh sẽ mượn chép cho em.
Duyệt Oánh nói chen vào:
- Tưởng thế mà xong à? Ngộ nhỡ sau này để lại di chứng thì sa