XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.

ừ từ, chậm thôi, gỡ cái dây bên này trước đi… Đừng đụng vào cái đó… Nhẹ tay thôi…
Mạc Thiệu Khiêm có sở thích sưu tập đèn, đèn chùm bằng pha lên này là cục cưng bé nhỏ của hắn, hồi đi nghỉ mắt bên châu Âu, hắn thích rồi xách về luôn. Tôi còn đang nghệt mặt, chưa kịp hiểu gì thì Đáng Yêu đã sủa ăng ẳng, ngúng nga ngúng nguẩy cái đuôi, tỏ vẻ đã nhìn thấy tôi. Bấy giờ quản gia mới ngoái lại, ông ta vồn vã nói:
Hắn tinh ý nhận ra, nói:
- Cái gì cần thiết thì cứ mang đi, tôi định sửa sang lại biệt thự, tiện thể chuyển nhà cho em. Mau lên, bỏ quên cái gì là không về lấy được đâu.
Nhà mới ở được hai năm, sao đã phải sửa rồi?
Tôi chạy về phòng, thu dọn đồ đạc, bụng lại “hỏi thăm” tông chi họ hàng mười tám đời nhà hắn. Một năm mò về được có mấy ngày, vậy mà cũng bày đặt?
Bó tay, người có tiền đều lên hàng đại gia cả rồi…
Tối đến, tôi dùng bữa tại một nhà hàng cao tầng tọa lạc giữa trung tâm thành phố, trong lòng vẫn thắc mắc tại sao Mạc Thiệu Khiêm lại đường đột chuyển nhà. Thôi, dù sao đã đến đây rồi thì cứ yên tâm mà sống. Căn phòng dành riêng cho Đáng Yêu và phòng ngủ chính nhìn ra hồ nước tự nhiên duy nhất trong nội thành, nhưng nơi này quá cao, xa xa chỉ thấy mặt hồ tựa như mảnh vỡ của một viên ngọc bích. Đáng Yêu ngồi trước cửa kính rên ư ử sầu muộn, chắc nó mắc bệnh sợ độ cao, không thích sống ở nơi cao như thế này.
Phòng tôi nằm trên tầng hai, đối diện với phòng ngủ chính. Nhưng nhà tắm trong phòng tôi vô cùng phản cảm, nhà tắm gì mà bốn mặt vách kính thông suốt, không hề có rèm, cũng chẳng có mành che, cứ thế nhìn thẳng ra đường chân trời trống trải.
Cứ cho là ở vị trí cao thế này, bên ngoài chẳng có ai đủ khả năng nhìn trộm, nhưng tôi vẫn thấy khó chịu. Cho nên, ăn uống xong xuôi, tôi liền lấy quần áo, rón rén mò vào phòng tắm ở buồng ngủ chính, tranh thủ tắm rửa nhân lúc Mạc Thiệu Khiêm đang bận việc trong thư phòng.
Khóa trái cửa xong, tôi mới yên tâm quan sát phòng tắm. Đúng là dân tư bản biết hưởng thụ, bồn tắm cỡ lớn loại chìm giống như hồ bơi, hệ thống mát xa điều khiển bằng điện tử. Trên giá treo, khăn tắm ngắn dài đủ loại, muối mát xa dàn một hàng, toàn là nhãn hiệu Mạc Thiệu Khiêm vẫn ưa dùng.
Sướng thật! Vừa đắm mình trong làn nước ấm, đã có vô số bọt khí ùa đến mát xa da dẻ. Tôi với tay, ấn chiếc điều khiển gần đó, cánh cửa chớp trước mặt từ từ bừng sáng, hóa ra toàn bộ đều là màn hình LED, hệ thống âm thanh Dolby Surround cao cấp. Tôi tìm vài kênh truyền hình trả phí, xem xong hai tập Prince of Tennis thì lăn ra ngủ.
Nếu được chết đuối trong bồn tắm này thì cũng chẳng có gì hối hận.
Nhưng tôi không có phúc phận ấy.
Bất thình lình, một cánh tay quàng lên cổ tôi, làn da đang ngâm trong nước ấm tiếp xúc với các đầu ngón tay lạnh ngắt khiến tôi rùng mình. Rõ ràng tôi đã khóa trái cửa rồi cơ mà. Tôi nói như hụt hơi:
- Sao anh vào được đây?
- Gian quần áo có cửa thông sang buồng tắm.
Tôi đúng là bất cẩn, thậm chí cũng chẳng thèm để ý xem còn lối vào nào khác hay không. Nháy mắt, nước trong bồn tắm đã dâng cao vài phân, thể tích người Mạc Thiệu Khiêm quả không nhỏ, hắn vừa bước vào, tôi đã cảm thấy bồn tắm to ngang cái bể bơi này chật chội hẳn đi. Tôi cụp mắt, không dám nhìn hắn, thực ra cũng đã thấy cơ thể hắn nhiều lần rồi nhưng chưa bao giờ đối diện trực tiếp kiểu này nên tôi thấy ngài ngại. Tôi biết dáng dấp hắn cũng khá, hắn có huấn luyện viên thể hình riêng, có tiền mua tiên cũng được.
Hắn choàng tay, kéo tôi vào lòng, cơ thể tôi nép sát vào ngực hắn, tai nghe rõ rệt từng nhịp đập từ trái tim. Tôi hổn hển nài nỉ:
- Đừng… chỗ này…
Nỗi lo lắng đó của tôi đã không xảy ra, thay vào đó chuyện làm tôi lo lắng khác lại ập đến, ngón tay hắn khẽ vuốt ve vết sẹo trên mí mắt tôi, hỏi:
- Sao lại ra nông nỗi này?
Hắn nói hết sức bình tĩnh, mỗi lần tức giận là giọng điệu của hắn càng trở nên trầm thấp hơn. Tôi nghĩ bụng, lúc này chẳng dại gì mà chọc vào hắn, thành thực trả lời:
- Em đi xem thi đấu, không may va phải điện thoại của bạn.
- Bóng rổ à?
- Không, robot.
Tay hắn mơn trớn xuống thùy tai, cánh tay kia vẫn ôm ghì lấy tôi, rất chặt. Tôi thấy khó thở bởi vòng tay ghì siết của hắn. Tôi chỉ sợ trong một phút nóng giận, hắn sẽ dìm tôi xuống bồn tắm cho chết ngay tại chỗ, hoặc dùng khăn siết cổ cho tới khi tôi tắt thở. Mà có khi hắn sẽ quăng tôi qua cửa sổ cũng nên… Tôi ớn lạnh, ôm chầm lấy hắn, lắp bắp trình bày:
- Em thực sự không cố ý mà… Bác sĩ nói không bôi thuốc lành sẹo lên mắt được…
Thật bất ngờ, sở dĩ cơn thịnh nộ không bộc phát như dự đoán là bởi lúc đó có tiếng di động từ bên ngoài vọng vào, muộn thế này còn gọi điện, tám mươi phần trăm là thư ký. Ắt hẳn phải là chuyện quan trọng mới dám gọi vào giờ này, hắn buông tôi ra, tôi lanh lẹ giúp hắn choàng chiếc áo tắm lên người, tôi quấn tạm cho mình cái khăn, vừa rảo bước vừa tranh thủ thắt đai áo cho hắn. Thắt xong cái đai cũng là lúc hắn nhấc được di động, ấn phím nghe.
Tôi nhanh trí ôm khăn tắm rút lui khỏi phòng, chân chưa chạm ngưỡng cửa, tiếng hắn đã cất lên:<