Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

tâm xem thân mình có vết thương nào hay không.
Không rõ tôi lịm đi hay chẳng qua chỉ là chìm vào giấc ngủ. Công dụng của thuốc đã cuốn đi tất cả mọi cảm giác, không cần biết đó là đau đớn hay ghê tởm, đều đã biến mất hút. Tôi sa chân vào bóng tối mênh mông, nơi đó thật ấm áp và an toàn, chẳng tồn tại bất kỳ đau thương nào…






Trời hửng sáng, tôi lại nhập viện lần nữa. Bác sĩ lại rạch đôi lưng áo ngủ của tôi, vài chỗ chỉ khâu bị bục, máu bết lại trên áo, họ phải làm sạch vết thương rồi mới tiến hành khâu. Lần này hình như thuốc tê tiêm không đủ liều, tôi đau đến nỗi xuýt xoa, sụt sịt liên hồi. Bác sĩ vừa dùng nhíp luồn kim, kéo chỉ, vừa hỏi tôi:
- Sao lại ra nông nỗi này?
- Lúc ngủ… không để ý… lật người…
- Lật kiểu gì mà bục cả chỉ? Cô bật tôm đấy à?
Tôi đau đến mức chẳng còn hơi trả lời. Giờ tôi mới biết, người khâu vết thương hôm qua là bác sĩ chuyên khoa thẩm mỹ, vì Mạc Thiệu Khiêm sợ bác sĩ khoa ngoại khâu sẽ để lại sẹo. Bác sĩ khâu cho tôi lần này cũng thuộc chuyên khoa thẩm mỹ, ông ấy đề nghị tôi nên nằm viện với lý do vết thương có dấu hiệu viêm nhiễm.
- Tớ cũng đanh định đi xem bói đây, phải xem xem dạo này vướng phải vận gì.
Duyệt Oánh ngồi chơi với tôi cả một buổi chiều cho đến khi Triệu Cao Hưng đến đón cô ấy. Triệu Cao Hưng còn mua tặng tôi một bó hoa, đây là lần đầu tiên tôi nhận hoa của bạn nam tặng. Hồi yêu Tiêu Sơn, chúng tôi vẫn còn nhỏ tuổi, anh chưa từng mua hoa tặng tôi. Nên hôm nay, nhận bó hoa của Triệu Cao Hưng, tôi thấy bùi ngùi:
- Không ngờ người đầu tiên tặng hoa tớ lại là cậu.
Duyệt Oánh thốt lên:
- Thôi đi, bạn trai cậu chưa từng tặng chắc?
Tôi nghĩ ngợi một lúc:
- Chưa hề.
Mấy năm gần đây, Mạc Thiệu Khiêm từng tặng tôi khá nhiều quà cáp, quần áo nhưng hắn chưa từng tặng tôi hoa. Tôi nhớ món quà đầu tiên hắn tặng hình như là dây chuyền. Lúc đó, tôi không biết gì về hàng thật, hàng giả, hộp quà được bọc rất đẹp, tôi còn tưởng bên trong là một cuốn sách bìa cứng. Xưa nay tôi đâu biết dây chuyền đắt rẻ thế nào, mở chiếc hộp màu xanh ấy ra, chỉ thấy sợi dây lấp lánh kiêu sa, đẹp đẽ bắt mắt đến nghẹt thở. Tôi luống cuống đóng hộp, đẩy trả lại cho hắn.
Ngày đó, tôi thấy mình thật dũng cảm, không khác gì mấy nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết diễm tình. Cứ đinh ninh không yêu tức là không yêu, ngu ngốc đi xé cả tấm chi phiếu, lại còn khinh kim cương, chỉ vì hắn không phải người tôi hằng mong đợi.
Duyệt Oánh nói:
- Bạn trai cậu rất giàu cơ mà, một đóa hoa hồng cũng chưa từng tặng á?
Tôi nói:
- Có lẽ anh ta không yêu tớ.
Duyệt Oánh bĩu môi:
- Vớ vẩn! Không yêu mà nghỉ xuân dẫn cậu đi ngắm hoa anh đào, nghỉ đông đưa cậu đi tắm suối nước nóng ấy à?
Tôi miễn cưỡng mỉm cười:
- Đấy là chuyện năm ngoái rồi, năm ngoái rảnh rỗi nên mới thế.
Duyệt Oánh nhìn tôi một lúc lâu, sau đó xua Triệu Cao Hưng ra ngoài, đóng cửa xong xuôi mới chạy đến bên giường bệnh, kề tai thì thầm:
- Cậu với anh ta cãi nhau hả?
- Không.
Thậm chí hắn đang ở đâu tôi cũng không biết. Sáng sớm nay là quản gia đưa tôi đến bệnh viện, có lẽ hắn đã tức mình phủi áo ra đi rồi cũng nên, sau đó, hắn cũng chẳng đến thăm tôi. Nhưng tôi có cảm giác hắn không dễ gì buông tha tôi nên tôi vẫn thấy ủ rũ, não nề.
Duyệt Oánh vẫn ngờ vực:
- Không phải là vì tay Tiêu Sơn kia đấy chứ?
Tôi chợt rùng mình, hay đêm qua tôi đã lỡ lời rồi? Trong lúc đau đớn, hình như tôi gọi mẹ, liệu tôi có buột miệng gọi tên Tiêu Sơn không nhỉ? Dù đã vùi sâu, chôn chặt cái tên ấy tận đáy lòng nhưng chỉ cần khẽ gọi là mọi thứ sẽ ùa về sống động như phô bày ngay trước mắt, mà cũng có thể tôi đã lỡ miệng trong lúc mê man thật rồi. Bởi vì đã từng có những lúc không thể dằn lòng được, tôi lại nhớ về Tiêu Sơn, nhớ dáng vẻ của anh. Suốt quãng thời gian dài đằng đẵng, tôi một mực dỗ mình rằng, giá như gặp lại Tiêu Sơn, giá như anh biết, thể nào anh cũng sẽ bảo vệ tôi, giải cứu tôi khỏi mọi sự ức hiếp.
Tôi luôn lấy anh ra hòng lừa phỉnh chính mình. Những lúc không thể dằn lòng, những lúc tuyệt vọng, tôi lại lôi anh ra làm cái cớ. Tôi vẫn có Tiêu Sơn mà, dù đã chia tay nhưng nếu anh biết, anh sẽ không bao giờ giương mắt nhìn tôi bị kẻ khác làm nhục. Tôi đặt anh ở một nơi rất sâu trong trái tim mình, như một đứa trẻ bần cùng giấu giếm viên kẹo bọc nhiều lớp vỏ. Tôi biết nó đang ở đâu, không cần nếm tôi cũng biết nó có mùi vị rất ngọt ngào.
Ba năm không gặp, dù dối trá lừa mị thì giờ đây cũng thành chuyện nực cười. Rốt cuộc anh đã sánh vai bên Lâm Tư Nhàn, tôi còn lại những gì đây? Bóc từng lớp vỏ kẹo mà xem, bấy lâu nay, bên trong đã trống rỗng chẳng còn lại gì.
Duyệt Oánh nhìn sắc mặt tôi một cách khó hiểu, tưởng mình đã đoán đúng, cô ấy lập tức phê bình tôi:
- Cậu đúng là đồ chết bằm! Chẳng qua cũng chỉ là mối tình đầu thôi, cậu đã có bạn trai rồi, tơ tưởng đến hắn làm gì nữa? Bạn trai cậu tốt như thế, chọn toàn đồ đẹp tặng cậu, rảnh rỗi còn dẫn cậu đi chơi. Chẳng qua anh ta bận bịu nên không thường xuyên đến