Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.
a, tôi đành cắm cúi tiến về phía trước, dọc theo con đường.
Đi được một lát, bỗng có người níu cánh tay tôi. Tôi ngoảnh lại, chợt nhận ra Mạc Thiệu Khiêm, trong bóng tối, đôi mắt ấy càng trở nên u ám hơn, hắn cất giọng lạnh lùng:
- Em định đi tìm ai?
Mất tất cả hy vọng, giờ lòng tôi đã nguội lạnh:
- Chẳng ai cả. Số tôi đen đủi, chẳng ai giúp được.
Chẳng hiểu hắn đang cáu bẳn điều gì mà hẩy phắt tay tôi ra. Đằng nào hắn cũng không chịu giúp mình, tôi bèn quay gót, đi thẳng, được mấy bước chân liền ngoái lại nhìn, thấy hắn vẫn đứng đó. Ánh đèn đường màu cam trùm lên thân hình hắn cùng bộ cánh bảnh bao, lịch lãm, dù đứng dưới ánh đèn nhưng cũng không tỏ ra quá phô trương. Tôi không thể nào biết được hắn đứng chôn chân ở đó làm gì, cũng chẳng đoán ra vì sao hắn đuổi theo mình. Bấy lâu nay, tôi hoàn toàn không hiểu gì về hắn, hắn thâm sâu khó lường, kẻ phàm phu tục tử như tôi sao dám giở trò võ đoán.
Tôi toan bước đi liền bị hắn kéo giật lại, dường như cả cơ thể sà vào lòng hắn, bờ môi hắn ráo riết ập tới, không cho tôi thời gian thích ứng.
Trước kia, hắn thường hôn tôi kiểu này. Nụ hôn cuồng si, lấn lướt, cuốn đi mọi hơi thở khiến tôi hoang mang. Tôi nhắm nghiền mắt, mặc hắn muốn làm gì thì làm, quen nhẫn nhục ba năm rồi, thêm một lần nữa thì đã sao.
Kết thúc nụ hôn, tôi tròn mắt nhìn hắn. Giọng điệu ấy thấp thoáng một cảm xúc chán ghét nào đó, như thể đang hận thù điều gì:
- Một tháng. Em về sống với tôi một tháng.
Cảm xúc trong tôi vẫn bình ổn, không hề xao động.
- Anh đọc hợp đồng đi đã. Ba bản hợp đồng này không đơn giản đâu, hay anh gọi luật sư của mình đến xem thử.
Ngực hắn hơi phập phồng, vẫn biết mình rất ti tiện nhưng tôi mặc kệ. Có lẽ hắn muốn nhờ tôi trêu tức Mộ Vịnh Phi hoặc bản thân hắn vẫn có nhu cầu như trước kia. Nhưng từ xưa tới nay, tôi và hắn vẫn chưa từng hợp tác vui vẻ. Tôi là con gái của kẻ thù giết cha hắn, hắn lôi cậu tôi ra để uy hiếp tôi, ba năm qua, đã bao lần chúng tôi phải kìm nén ý nghĩ muốn giết chết đối phương, cho đến khi chính thức đường ai nấy đi.
Sau khi Đáng Yêu chết, ngay tại bệnh viện, chúng tôi đã thẳng thừng lật bài ngửa với nhau, thật không ngờ tôi còn quay về tìm hắn.
Tôi không trông mong hắn sẽ nhẹ nhàng với mình, dù sao tôi đã chẳng còn tư cách. Vậy mà điều khiến tôi bất ngờ nhất là đêm đó, hắn không hề chạm vào tôi. Hắn ngủ phòng hắn, tôi ngủ tại căn phòng cũ của mình.
Xa cách nơi này quá lâu khiến tôi trằn trọc.
Tủ quần áo vẫn treo kín đồ của tôi, ngay cả bàn trang điểm cũng bày nguyên phấn son và lược chải đầu như trước đây. Tôi cứ đinh ninh hắn đã sai người quẳng hết đi rồi, không ngờ mọi thứ vẫn y nguyên ở đó. Bình hoa trên bàn cắm đầy hoa dạ lan tím[1'>, hình như Mạc Thiệu Khiêm rất thích loại hoa này, vậy mà phòng hắn chẳng bao giờ cắm hoa, còn phòng tôi thường trực loài hoa này trọn vẹn suốt ba năm, nhìn nhiều cũng thấy ngán, muốn in bằng được dấu ấn của mình lên tất cả mọi thứ thuộc về hắn. Hay hắn đã lường trước được việc tôi sẽ quay lại? Hoặc chuyện xảy ra với Duyệt Oánh chỉ là một cái bẫy? Nhà giàu với nhau, ai mà biết bố Duyệt Oánh có phải phe cánh của hắn hay không?
[1'> Mỗi một loài hoa đều mang những thông điệp riêng, dạ lan có nhiều màu, nhiều thông điệp. Màu tím của dạ lan hương tượng trưng cho nỗi buồn và nói thay lời xin lỗi: “Hãy tha thứ cho anh.”
Tôi chẳng còn niềm tin ở ai nữa.
Dù là bẫy thì tất cả cũng do mình tự nguyện đâm đầu vào.
Sáng sớm hôm sau, lúc tôi thức giấc thì Mạc Thiệu Khiêm đã ra khỏi nhà. Hắn không đả động đến vấn đề hợp đồng, cũng chẳng nhắn nhủ câu nào. Tôi thấy bồn chồn, nóng ruột, sự tình khác xa mình dự liệu, tôi chẳng nắm chắc trong tay thứ gì. Lúc chú tài xế đưa tôi đi học, tôi chợt nảy ra một sáng kiến.
Tan học, tôi liền chạy ngay đến chợ chuyên bán thú cảnh, không ngờ chó dòng Samoyed lại đắt thế. Một con còn mới đẻ, bé tí tẹo mà đã suýt soát hai nghìn tệ. Vét hết tiền trong thẻ mà vẫn thiếu ba trăm, dùng dằng nửa ngày trời mà người ta vẫn không chịu bán. Về sau, thấy tôi rơm rớm nước mắt, ông chủ liền phá ra cười:
- Thôi thôi, đấy, cô đã thích nó thế thì tôi chịu lỗ, bán cho cô đấy.
Tôi ôm con cún đang run rẩy ấy vào lòng, hớn hở mang về nhà.
Tối đó, Mạc Thiệu Khiêm không về nhà ăn cơm, chắc là hắn đi dự tiệc. Phòng bếp vẫn chuẩn bị cơm nước cho tôi nhưng tôi chẳng còn bụng dạ thưởng thức bữa tối. Ngồi xem ti vi đến tận mười hai giờ mà vẫn chưa thấy hắn về. Tôi đành về phòng tắm rửa, đi ngủ, vừa nằm xuống chưa được bao lâu, chợt nghe dưới nhà có tiếng động. Đoán chắc Mạc Thiệu Khiêm đã về, tôi vội bật dậy, ắm con cún đang ngủ say ra đón hắn. Tôi gặp Mạc Thiệu Khiêm ở hàng lang, nhìn dáng đi ngật ngưỡng là biết ngay hắn say rượu. Lần đầu tiên thấy hắn như thế nên tôi cứ ngây ngô đứng nhìn.
Hắn cũng bất ngờ khi gặp tôi, ánh mắt dừng ở con cún tôi đang ôm trong lòng:
- Sao em lại ở đây?
- Em… mua con Samoyed này… – Tôi nhấc con cún lên cho hắn xem. – Anh xem, giống Đáng Yêu lúc nhỏ không này?
Hắn quay ngoắt mặt đi:
- Đừng có nhắc đến Đáng