Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/737 lượt.
ó là khi ông không nghĩ đến việc “ đặt cược tính mạng” mà con trai ông nói lại nghiêm trọng đến mức này!
Justin Nguyễn thật sự rất giận, và ông đã khóc khi nghe hung tin: con trai ông mang tội danh giết người!
Đứa con trai này, quả rất ngu ngốc!
Năm năm rồi, bao nhiêu tin đồn cũng dần phai theo năm tháng, mọi người lúc này không ai nghĩ rằng anh giết người nữa, họ chỉ quan tâm mỗi việc ông trùm khét tiếng Một Mắt đã không còn trên đời, và người dân cũng không còn bị sự tồn tại của ông ta làm ảnh hưởng.
Dần dần, họ cho rằng, anh chính là người hùng trong mắt của nhân dân, vì đã giúp họ tiêu diệt được một tên đại ác bá của xã hội.
Có lẽ vì thế, khách sạn Red không những được khôi phục lại mọi thứ, mà dường như còn theo đà phát triển hơn thế nữa. Tiếng tăm khách sạn được lan rộng, ngay cả sự hiện diện của Phương Nhã cũng được thừa nhận rằng: cô chính là người con dâu duy nhất của tập đoàn khách sạn Red.
Năm năm trôi qua, cái gì cũng đã thay đổi cả rồi. Bé Hạo do một tay cô và Justin chăm sóc cũng đã được tám tuổi, rất kháu khỉnh và khỏe mạnh, lúc nào cũng tươi cười gọi cô là “ má nuôi”!
Và người con gái có người cha vào tù mà Cẩm Tú đã dặn cô phải chăm sóc, cô gái đó cũng đã khỏe mạnh lại sau cuộc cấy ghép thận thành công.
Cô bé ấy bị bệnh nặng, nằm trên giường bệnh suốt ba năm, chỉ có thể hô hấp qua những thiết bị của bệnh viện. Để có thể được như người bình thường, cô cần phải có một người tốt bụng nào đó hiến thận cho mình.
Nhưng ba năm trôi qua, chẳng có ai đủ lòng tốt để hiến thận của mình cho một người xa lạ cả.
Cẩm Tú lợi dụng điều đó, để ép người cha của cô bé kia đem số thuốc ma túy vào trong trại cai nghiện, để dồn ép cha của Phương Nhã sốc thuốc mà chết chỉ bởi vì uống thuốc quá liều.
Sau chuyện này, người cha tội nghiệp đó cũng bị bắt vào tù. Chỉ để lại đứa con gái nằm bệnh trên giường, mê man không hay biết gì cho Cẩm Tú săn sóc.
Năm đó, Cẩm Tú chỉ muốn dùng hai cha con tội nghiệp đó để làm bàn cờ cho việc độc ác của mình, hoàn toàn không một chút thương cảm cho cô gái bệnh thận đó.
Chỉ đến khi giây phút ngồi trong song sắt nha tù, cô ta mới khóc lóc van xin Phương Nhã một ân huệ. Đó là chăm sóc cô gái đó và bé Hạo một cách chu đáo.
Bé Hạo rất đáng yêu và biết nghe lời. Còn cô bé đó cũng đã được một thanh niên người Việt Kiều đồng ý hiến tặng quả thận của mình cho cô bé.
Những chuyện Cẩm Tú không thể làm, cô đều đã làm cho cô ấy tất cả rồi. Chỉ riêng chuyện của chính mình, cô vẫn không thể giải quyết được.
“ Phương Nhã! Đã năm năm rồi hai người chưa từng gặp nhau. Chẳng lẽ cô muốn như thế này mãi sao?”
Cẩm Tú nhìn cô thất thần mà không khỏi lo lắng, bàn tay vô thức nắm chặt điện thoại hơn
“ Tôi biết, cô đợi Kevin đã năm năm nhưng lại không cách nào đối diện với anh ấy. Cô ray rứt, và luôn tự trách chính mình đã khiến anh ấy ra nông nỗi này, có đúng không?” – Nói đến đây, không hiểu sao nước mắt Cẩm Tú lại rơi xuống – “ Mọi chuyện không phải lỗi do cô, cô đừng tự trách mình nữa. Hai người thật sự rất yêu nhau, tôi hoàn toàn không muốn Jessica và Kevin phải chịu nỗi đau như tình yêu của tôi dành cho Quốc Thịnh!”
Mỗi lần nhắc đến người con trai đó, tim cô nghẹn ngào, cảm giác mất đi người mình yêu vô cùng khó chịu:
“ Tôi đã mất đi người tôi yêu, nên tôi không muốn cô cũng như tôi. Trương Cẩm Tú này, thật lòng mong Phương Nhã có được hạnh phúc!”
Đến khi cuộc nói chuyện của hai người kết thúc, cũng là lúc đôi môi của Phương Nhã chợt cong thành một nụ cười mãn nguyện.
Phải rồi, cuộc đời này, cô còn mong gì hơn!
***** ♥ *****
spinner.gif
Một ngày sau ...
Bên mộ Quốc Thịnh, Phương Nhã đặt bó hoa cúc ngay trước mộ di ảnh, hai hàng nước mắt chầm chậm tuôn rơi.
Gương mặt anh vẫn không hề thay đổi, vẫn là một nụ cười rất tươi. Năm năm rồi, anh ở nơi đó có thanh thản không?
Cô cúi người xuống, dùng tay quét những hạt bụi vương trên tấm ảnh, nụ cười nhàn nhạt hiện trên khóe môi. Thời gian trôi đi, bầu trời chuyển sang tím đỏ, cô vẫn say mê kể với anh những kỷ niệm của quá khứ như một thói đời bình lặng, và kể những chuyện cô đang trải qua như một thói quen. Tất cả, mọi thứ dường như vẫn không thể nào quên.
“ Quốc Thịnh, hôm nay anh ấy đã được thả rồi đó, anh biết chứ?”
Gió khẽ lay động, thổi những tán lá rơi xào xạc, hệt như lời thì thầm ... hay nói đúng hơn là lời trách móc của một ai đó.
Cô phì cười, mắt mông lung nhìn lên cây xanh to lớn rợp bóng cả ngôi mộ của Quốc Thịnh, sống mũi dường như cay xè:
“ Anh đang trách em sao? Trách em, vì đã không đến đón anh ấy sao?”
Cô không cười nữa, đôi môi bắt đầu nghẹn ngào từng tiếng:
“ Anh có biết không? Năm năm qua, em không ngừng chờ đợi anh ấy, đêm nào em cũng nằm mơ thấy ác mộng, thấy anh ấy bị bọn ma cô hành hạ, đánh đập tím bầm cả người. Em thật sự rất sợ, rất đau lòng!!!”
“ Ngày nào, giờ nào phút nào em cũng mong đợi anh ấy trở về, đứng trước mặt em với một con người lành lặn, nguyên vẹn và khỏe mạnh. Sự hoang tưởng đó lúc nào cũng ám ảnh em mỗi khi đêm xuống