Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134978
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/978 lượt.
rồi. Dù sao, quá khứ vẫn là điều tất yếu. Cho dù thế nào, tôi cũng phải tìm lại cho mình những mảnh ký ức của xưa kia. Giải đáp cho mình về hình ảnh người con gái tạt thứ nước trông như axit lên người tôi, và người con trai luôn hiện hữu trong giấc mơ của tôi. Họ, thật ra là ai?
" Phương Nhã!"
Quốc Thịnh đờ đẫn nhìn bức ảnh người con gái xinh đẹp trên tay mình, miệng còn nở một nụ cười rất tươi khi đứng bên cạnh anh. Thật ra, tấm ảnh này là khi hai người còn học năm lớp 11. Khi ấy, họ nhìn cuộc tình này bằng con mắt màu hồng, vốn không nghĩ rằng tình yêu của họ lại mang nhiều trắc trở đến như vậy.
" Ba, ba!"
Đang thơ thẩn, đột ngột anh nghe giọng nói bập bẹ của bé Hạo liền lập tức xoay đầu lại. Cẩm Tú đang dịu dàng nhìn anh qua đôi mắt biết cười, bên cạnh bé Hạo đang chập chững bước đi, một tay nắm tay cô, tay còn lại hươ hươ không trung.
Ôm chầm lấy bé Hạo, anh nhìn Cẩm Tú lạnh lùng:
" Sao tối rồi không để bé Hạo ngủ, dắt nó lên đây làm gì?"
" Nó không chịu ngủ, cứ đòi anh bồng suốt. Ngay cả người mẹ như em còn không được nó thương như thế nữa là ..."
Cẩm Tú quay mặt, hướng đến bên cửa sổ, nhìn ánh trăng mập mờ trên bầu trời tối mịt, cất giọng pha chút buồn tuổi.
" Cẩm Tú!"
Nhìn dáng vẻ cô độc của người con gái đứng trước mặt, Quốc Thịnh chỉ đành nén tiếng thở dài. Bao năm qua, cô đã chịu bao nhiêu tủi nhục, bao nhiêu tai tiếng hàng loạt như ăn cơm trước kẻng, cô tiểu thư giả mạo, có cha sinh không có mẹ dạy, mẹ vướng vào tình ái thì y như rằng con gái cũng học tập theo mẹ, v.v..
Đối với một cô gái luôn được nuông chiều từ nhỏ như cô, thì việc vượt qua những tin đồn như thế là một chuyện hết sức khó khăn. Dù rằng cô không nói, nhưng anh biết, trong những thời gian này, người cô cần nhất chính là anh!
Nhưng người anh cần nhất lại chính là Mai Phương Nhã!
Dù rằng hoàn cảnh có đưa đẩy anh về bên Cẩm Tú, hay vận mệnh có ép anh ở lại nơi đây cùng Cẩm Tú. Thì anh luôn chắc chắn một điều, con tim của anh mãi mãi thuộc về Phương Nhã!
Có điều trong thời gian qua, đã có lúc anh nghĩ, phải chăng nên từ bỏ!?
Một mối tình khắc cốt ghi tâm! Một tình yêu mãnh liệt của tuổi trẻ! Sự thù hận không đáng có, và những hiểu lầm khó gỡ bỏ, cùng công sức anh gầy dựng lên sự nghiệp của ngày hôm nay ... tất cả, không phải là vì Phương Nhã hay sao?
Vậy nên, anh nhất quyết không thể dừng việc tìm kiếm cô. Tuyệt nhiên không được từ bỏ!
Nghĩ đến đây, anh chợt nhớ đến Cẩm Tú, và biết rằng mình cần phải giải quyết hết mọi việc, khi Phương Nhã thực sự quay về!
" Cẩm Tú! Anh có chuyện muốn nói với em!"
Mi mắt Cẩm Tú khẽ động đậy, bờ môi run run, hai tay bất giác nắm chặt khi trông thấy bức ảnh trên tay anh, cố gắng thở nhẹ:
" Đã bao nhiêu năm qua, anh chưa một lần quên cô ấy?"
Quốc Thịnh lạnh lùng nhìn cô, không để lộ cảm xúc gì.
" Cho dù anh đã là ba của con em?"
Anh lấy tay day day thái dương, vọng xuống lầu nói lớn:
" Cô Liên!"
Chưa đầy mười giây sau, cô Liên giúp việc đã có mặt, chạy đến bên anh và Cẩm Tú, thở hồng hộc:
" Dạ, ông chủ gọi tôi"
" Dẫn bé Hạo về phòng ngủ!"
" Dạ!" - Cô Liên gật đầu cái rụp, đưa tay bế bé Hạo trên tay, nhanh chóng đi xuống lầu.
Không khí xung quanh lắng đọng, im ắng đến kì dị, giờ chỉ còn mình anh và Cẩm Tú. Cô nhìn anh đầy trách móc, nhưng đáp lại ánh mắt đó chỉ là tia nhìn sắc lạnh của anh, và giọng nói nhẹ tựa lông hồng:
Nhìn bóng dáng anh khuất dần mà tim cô đau nhói, những lời nói đanh thép từng câu từng chữ như cứa vào tim cô, rạch nên một vết thương sâu không thể chữa lành. Tại vì sao, qua bao nhiêu năm xa cách, hình bóng người con gái đó vẫn ngự trị trong trái tim anh, chưa bao giờ phai nhạt. Trong khi thời gian qua, cô đã cố hết sức níu giữ lấy tình yêu này, cố gắng thay đổi bản thân, chỉ để nương tựa vào mối tình mờ nhạt trước mắt.
Cảm giác ghen tị chợt bùng phát trong cô như ngọn lửa hừng hực chảy trong huyết quản. Chưa bao giờ cô ngừng căm thù người con gái đó. Cho dù phải bất chấp thủ đoạn, cô cũng nhất quyết không để Quốc Thịnh rời xa mình! Nhất định là như thế!
Cơn gió lồng lộng khẽ lùa qua hiên cửa, nụ cười của Cẩm Tú chợt bừng sáng giữa màn đêm. Cô nhếch môi đắc thắng. Cho dù thời gian có đổi, vạn vật có dời, thì bản tính thật sự của cô, chẳng bao giờ biến mất!!!!
“ Phương Nhã, nếu cô chết thật rồi thì hay phải biết!”
TRỞ VỀ
Việt Nam
Tại trại giam số 4.
Cạch!
Tiếng mở khóa lạch cạch vang lên, một người đàn ông khoảng trung niên mặc đồ lính canh, thanh âm hết sức gay gắt vọng vào bên trong:
" 02684! Có người thân gặp ở bên ngoài! Mau ra đí!"
Làn gió khẽ len qua khe hở, thổi lùa vào căn phòng của người đàn bà trông đã đứng tuổi, làn da xanh xao không chút sức sống, vừa hay tin có người thân đòi gặp, ánh mắt âm u kia đã sáng lên mừng rỡ, chạy ùa thật nhanh ra ngoài.
Bước vào phòng thăm, bà liền lao đến nhấc máy nghe áp sát tai mình, nói trong hơi thở gấp gáp:
" Sao rồi? Phương Nhã sao rồi? Có tin tức gì