Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/781 lượt.
hể để anh mở miệng nói thêm gì nữa chứ. Vốn dĩ cô dự định sẽ lấy lại tinh thần rồi mới nói, nhưng bây giờ xem ra cô phải nói càng sớm càng tốt, nếu không sẽ làm cho anh đau lòng. Nghĩ đến thế liền cúi đầu, định mở miệng giải thích thì ...
" Xin lỗi em, hãy xem như tối hôm qua em chưa nghe gì cả. Lời anh nói, em không cần bận tâm nữa, hãy như bình thường, chúng ta vẫn là anh em tốt!"
Cô trợn mắt nhìn anh, vẫn giọng nói dịu dàng đó, nhưng thông qua đôi mắt lạnh lùng của anh lại có phần rát buốt, lạnh giá đến vậy. Hai tay nắm chặt, tim nhói lên, anh đã giận cô rồi! Là cô đã làm cho anh giận, anh buồn! Đúng không?
" Kevin ..."
Giọng cô như vỡ ra, ánh mắt đau đớn nhìn anh. Nhưng sâu trong đôi mắt của Kevin, thì biểu hiện của cô chỉ là sự thương hại, môi cười nhạt, buông một câu lạnh lùng:
" Về đi, ở đây còn có y tá lo. Anh không đến mức tàn phế cả tay chân, không cần em thương hại!"
Cộp!
Chiếc vali nặng nề chạm vào nền đất, ngoan ngoãn di chuyển theo từng bước chân của Quốc Thịnh. Anh thở dài, xem ra chuyến đi này về công việc chỉ chiếm 2%, còn 98% còn lại là suy nghĩ cảm giác của bản thân.
Chỉ ở lại khoảng ba ngày, mà tâm trạng anh còn nặng nề hơn lúc ở ViệtNam, chẳng tốt lên tẹo nào, còn trở nên tồi tệ hơn thế. Đáng lý, anh dự định sẽ ở lại đây vài ngày xem như là giải khuây, giảm stress 1 tí. Nhưng xem ra anh phải về nhà thôi, càng ở lại đây, anh lại càng nhớ đến Phương Nhã nhiều hơn. Cảm giác hụt hẫng này làm anh không thể nào chịu đựng nổi!!!!
1h anh sẽ lên sân bay, bây giờ chỉ mới 9h, còn dư thời gian để anh làm điều gì đó. Và anh nghĩ, có lẽ bản thân nên đến thăm Kevin một chút. Cũng có thể, đây sẽ là lần gặp cuối cùng!
Thanh toán xong tiền phòng khách sạn, anh điềm đạm bước chân ra khỏi cửa, vẫy tay ngoắc chiếc taxi đậu sẵn bên ngoài, cất bằng giọng tiếng anh đến thẳng bệnh viện sáng giá của Seoul - ID clinic.
Đôi mắt cô long lanh, xích đến gần anh, nắm chặt lấy bàn tay thô ráp nhưng rắn chắc ấy, nở một nụ cười ấm áp đầy dịu dàng:
" Kevin, em không trở về đâu! Anh ở đâu, em sẽ ở đó. Em sẽ không để anh một mình đâu!"
Anh ngỡ ngàng, lòng bồi hồi xúc động, nhìn chằm chằm vào đôi tay bé nhỏ ấy nắm lấy bàn tay anh, giọng khàn khàn không tin được những gì vừa mới nghe được:
" Em ..."
" Em yêu anh, Kevin!"
Ánh nắng hắt lên khung tấm kính trong suốt, rọi vào ngay đôi mắt sáng bừng long lanh của cô. Lòng anh ngẩn ngơ, cả người như hóa đá, chỉ có con tim đang bồi hồi nhịp đập hưởng thụ giọng nói đầy cương quyết nhưng ngọt ngào của Phương Nhã.
Anh không nghe lầm chứ?
Là thật sao?
Cô nói yêu anh, là thật sao?
" Em ... nói gì ..?" - Trong ánh mắt anh ngập tràn niềm vui sướng, thiếu điều chỉ muốn ôm cô thật chặt vào lòng. Thế nhưng anh vẫn không thể tin nổi, càng không ngờ nổi đó lại lại sự thật.
Nhìn ánh nhìn ngây ngô của anh, cô cảm thấy lòng thật ấm áp, hai má chợt ửng hồng, cười tủm tỉm nói:
" Anh không nghe thì thôi. Em không nói lại lần hai đâu nhé!"
Bộp!
" Ái! Anh làm gì vậy????"
Kevin đờ đẫn không tin nổi vào tai mình, viễn cảnh trước mắt đẹp đến mức anh không dám tin, hai mu bàn tay vô thức nâng hai má cô, dí sát lại gần, khóe môi cong lên, cười hạnh phúc nói:
" Anh không mơ chứ? Em nói thật sao?"
Cô trừng mắt nhìn anh, phụng phịu chu mỏ, tay sờ lên đùi anh và ... nhéo.
" Ái, đau quá! Em làm gì vậy?"
Kevin bất ngờ bị nhéo một cái đau điếng, liền ôm lấy đùi mình, thấy cô đang lườm anh một cái sắc lẹm:
" Nhìn đi nhìn đi! Anh đau như thế nghĩa là không mơ rồi!"
Anh thừ người, nhìn cô không chớp mắt. Được một lúc lâu sau đó, tay anh bỗng rắn chắc nắm lấy tay cô, dịu dàng kéo vào lòng, thủ thỉ:
" Em đã nói rồi đấy. Từ giờ em là của anh, không được bỏ đi như tối qua nữa, rõ chưa?"
Dưới làn gió lồng lộng khẽ thổi qua khe cửa, môi Phương Nhã mấp máy cười hạnh phúc, không nói gì, chỉ vòng tay ôm lấy anh thay cho câu trả lời của mình.
Không khí trong phòng bệnh trôi qua lặng lẽ, cô và anh cứ ôm nhau như thế mãi, cảm nhận hạnh phúc đong đầy trong tim, cứ tủm tỉm cười mãi không thôi. Đến chừng một lúc lâu sau, Kevin mới quyến luyến buông cô ra, đôi mắt nghiêm nghị nhìn cô, tra hỏi:
" Phải rồi, nếu em cũng có tình cảm với anh, vậy thì tại sao tối qua anh nói câu đó xong thì em lại bỏ chạy???"
Cô nhìn anh, môi cũng tắt ngấm nụ cười. Cảm giác kỳ lạ lại ùa về trong tâm trí, giọng nói của người con trai đó, liệu cô có nên nói với anh??? Có nên thú thật với anh suy nghĩ của mình, rằng cảm giác trong quá khứ cô đã có bạn trai???
Bất giác, cô lại nhớ đến người con trai hôm qua gặp cô và Thảo Nhi ngay thang máy tầng trệt. Lòng bồi hồi xao xuyến đến kỳ lạ. Chân mày cũng vì thế nhíu chặt vào nhau, suy nghĩ.
" Em thẫn thờ gì thế? Jessica!"
Bị anh lay mạnh, cô giật mình, mở to đôi mắt tròn của mình, nhìn anh đầy lúng túng:
" À, không ..."
" Em sao thế? Sao không trả lời anh?" - Anh cau mày, tay nắm chặt lấy tay cô, nghiêm giọng như đe dọa.
" E