Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134630
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/630 lượt.
lầm khó gỡ bỏ, cùng công sức anh gầy dựng lên sự nghiệp của ngày hôm nay ... tất cả, không phải là vì Phương Nhã hay sao?
Vậy nên, anh nhất quyết không thể dừng việc tìm kiếm cô. Tuyệt nhiên không được từ bỏ!
Nghĩ đến đây, anh chợt nhớ đến Cẩm Tú, và biết rằng mình cần phải giải quyết hết mọi việc, khi Phương Nhã thực sự quay về!
" Cẩm Tú! Anh có chuyện muốn nói với em!"
Mi mắt Cẩm Tú khẽ động đậy, bờ môi run run, hai tay bất giác nắm chặt khi trông thấy bức ảnh trên tay anh, cố gắng thở nhẹ:
" Đã bao nhiêu năm qua, anh chưa một lần quên cô ấy?"
Quốc Thịnh lạnh lùng nhìn cô, không để lộ cảm xúc gì.
" Cho dù anh đã là ba của con em?"
Anh lấy tay day day thái dương, vọng xuống lầu nói lớn:
" Cô Liên!"
Chưa đầy mười giây sau, cô Liên giúp việc đã có mặt, chạy đến bên anh và Cẩm Tú, thở hồng hộc:
" Dạ, ông chủ gọi tôi"
" Dẫn bé Hạo về phòng ngủ!"
" Dạ!" - Cô Liên gật đầu cái rụp, đưa tay bế bé Hạo trên tay, nhanh chóng đi xuống lầu.
Không khí xung quanh lắng đọng, im ắng đến kì dị, giờ chỉ còn mình anh và Cẩm Tú. Cô nhìn anh đầy trách móc, nhưng đáp lại ánh mắt đó chỉ là tia nhìn sắc lạnh của anh, và giọng nói nhẹ tựa lông hồng:
Nhìn bóng dáng anh khuất dần mà tim cô đau nhói, những lời nói đanh thép từng câu từng chữ như cứa vào tim cô, rạch nên một vết thương sâu không thể chữa lành. Tại vì sao, qua bao nhiêu năm xa cách, hình bóng người con gái đó vẫn ngự trị trong trái tim anh, chưa bao giờ phai nhạt. Trong khi thời gian qua, cô đã cố hết sức níu giữ lấy tình yêu này, cố gắng thay đổi bản thân, chỉ để nương tựa vào mối tình mờ nhạt trước mắt.
Cảm giác ghen tị chợt bùng phát trong cô như ngọn lửa hừng hực chảy trong huyết quản. Chưa bao giờ cô ngừng căm thù người con gái đó. Cho dù phải bất chấp thủ đoạn, cô cũng nhất quyết không để Quốc Thịnh rời xa mình! Nhất định là như thế!
Cơn gió lồng lộng khẽ lùa qua hiên cửa, nụ cười của Cẩm Tú chợt bừng sáng giữa màn đêm. Cô nhếch môi đắc thắng. Cho dù thời gian có đổi, vạn vật có dời, thì bản tính thật sự của cô, chẳng bao giờ biến mất!!!!
“ Phương Nhã, nếu cô chết thật rồi thì hay phải biết!”
TRỞ VỀ
Việt Nam
Tại trại giam số 4.
Cạch!
Tiếng mở khóa lạch cạch vang lên, một người đàn ông khoảng trung niên mặc đồ lính canh, thanh âm hết sức gay gắt vọng vào bên trong:
" 02684! Có người thân gặp ở bên ngoài! Mau ra đí!"
Làn gió khẽ len qua khe hở, thổi lùa vào căn phòng của người đàn bà trông đã đứng tuổi, làn da xanh xao không chút sức sống, vừa hay tin có người thân đòi gặp, ánh mắt âm u kia đã sáng lên mừng rỡ, chạy ùa thật nhanh ra ngoài.
Bước vào phòng thăm, bà liền lao đến nhấc máy nghe áp sát tai mình, nói trong hơi thở gấp gáp:
" Sao rồi? Phương Nhã sao rồi? Có tin tức gì chưa?"
Nhìn thấy đôi mắt đầy sốt ruột của người đàn bà được phân cách qua tấm kính mỏng, giọng chàng trai cố gắng thở nhè nhẹ, khẽ nói:
" Vẫn chưa ạ! Bác gái, con nhất định sẽ nhanh chóng tìm ra cô ấy! Bác đừng quá lo lắng!"
Sắc mặt người đàn bà phút chốc tối sầm lại, vẫn là câu nói cũ, vẫn không có gì tiến triển!!! Dù biết là không nên quá hy vọng, nhưng đã hai năm trôi qua rồi, tung tích của con gái bà vẫn không chút tiến triển, hệt như không tồn tại trên cõi đời này vậy!
Đôi mắt bà buồn rười rượi, không nén nổi thở dài, cố gượng lại nỗi thất vọng trong chốc lát, giọng có pha chút mỏi mệt:
" Không sao, không sao. Chỉ cần cố gắng, nhất định sẽ có ngày tìm ra được!"
- Bà tự an ủi mình, cũng như đang an ủi anh
- " Quốc Thịnh! Bấy nhiêu năm qua, con đã vất vả rồi!"
" Bác gái, bác đừng nói vậy! Trong chuyện này, phần lớn lỗi cũng do con. Nếu như khi xưa con không vì cái giao kèo ngu ngốc đó, không toàn tâm toàn ý ở bên cô ấy, thì có lẽ cô ấy sẽ không suy sụp như vậy" Nói một lúc, ánh mắt anh trở nên xa xăm, giọng nói có phần chua xót, đau thương. Cố gắng nuốt giọt đắng vào trong cổ họng, anh nói tiếp:
" Nếu như không nhờ khi xưa con tìm kiếm Phương Nhã, thì sẽ không biết được tin bác gái thì đã vào tù, còn bác trai cũng bị bắt vào trại cai nghiện! Đời thật trớ trêu!"
Người đàn bà nhíu mày, trên trán lộ rõ những vết nhăn theo thời gian, hơi thở trở nên khó nhọc, nín thở tíêp lời:
" Viên cảnh sát khi đó cũng đã gọi cho con bé, ngay khi hai bác bị bắt, Nhưng rồi cả đêm chực chờ ở phòng cảnh sát, cũng không hề thấy nó xuất hiện. Cho đến mấy ngày sau, thì mới hay tin con bé mất tích! Bao nhiêu thời gian ở trong địa ngục, bác mới bị dằn vặt bởi lương tâm, và hiểu rằng, khi xưa bác và bác trai... thật không đáng làm cha mẹ của con bé!"
Nước mắt bà chảy dài, mùi vị mặn chát thấm trên đầu môi, xát muối con tim bà từ ngày này qua ngày khác, để rồi bà như chết dần, chết mòn trong sự hối hận, cắn rứt của lương tâm ... khi đã không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ!
Không phải bất cứ ai trên đời này, đều có thể dũng cảm vượt qua khỏi số phận, định mệnh của bản thân. Và gia đình của bà cũng vậy! Cái tù tùng trong ngôi nh