XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/785 lượt.

iệt đối với cô, tim anh đã cảm thấy bị bóp nghẹn không thể thở được rồi.
Vào thời khắc này, anh thật không chịu đựng nổi mà muốn lao thật nhanh ra đường, chạy đi tìm kiếm cô cho bằng được.
Nhưng vừa bước ra cửa, anh đã bị ba bốn tên bảo vệ của ba mình chặn lại:
" Cậu chủ không được ra ngoài đâu ạ! Ông chủ đã dặn không được phép để cậu ra khỏi phòng dù chỉ một bước!"
Kevin cảm thấy như trong người có ngọn lửa đang sôi sục, anh nghiến răng kin kít, siết chặt quai hàm, tức giận đưa tay nắm lấy cổ một tên bảo vệ, quát lên:
" Liệu hồn tránh ra cho tôi, anh có còn coi tôi là cậu chủ nhà này không hả???"
Tức thì, hai ba tên bảo vệ liền xông tới, kéo anh khỏi gã bảo vệ kia, lập tức đẩy anh vào phòng, khóa chốt cửa lại. Kevin tuy sức lực mạnh mẽ đến mấy cũng không thể đấu lại với bốn tên bảo vệ chuyên nghiệp được đào tạo kỹ càng như thế. Mặc cho anh kích động gào lên, đập cửa rầm rầm, họ vẫn ung dung với vẻ mặt bình thản, tiếp tục giữ nhiệm vụ canh cửa:
" Xin lỗi cậu chủ!"
" Mở ra, tôi ra lệnh cho các người mở cửa ra. Tôi phải kiếm Jessica, lũ khốn các người mau mở cửa ra cho tôi!!!!"
Đáp lại âm thanh cao vút của anh và tiếng đập cửa dữ dội đầy kích động, vẫn chỉ là một bầu không khí im lặng đến rùng mình, đáng sợ.






Nhìn thấy bóng dáng Phương Nhã và ông chủ tịch Nguyễn đi đằng trước, Quốc Thịnh vô thức, đi theo họ như thôi miên, cho đến khi đặt chân bước vào quán cafe sang trọng, anh mới như sực tỉnh, thầm trách bản thân mình sao lại nhiều chuyện đến như thế???
Trong khoảnh khắc, mắt anh liếc nhìn chiếc bàn ở phía xa, bên trong cùng, cô đang mím môi căng thẳng nhìn người đàn ông trước mặt, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chứng tỏ cô đang chịu sự áp lực đàn áp. Nhìn dáng dấp quen thuộc kia, anh chợt nhận ra bản thân đã bị cô thu hút từ lúc nào, lòng lúc này chỉ muốn tìm hiểu xem rốt cuộc hai năm trước, người con gái này đã xảy ra chuyện gì!
Anh ngồi nhanh vào một chiếc bàn gần đó, dù không gần nhưng đủ tầm để nghe rõ những chuyện của đối phương.
" Jessica, cô nói xem, tôi phải chi bao nhiêu tiền cô mới chịu buông tha con trai tôi?"
Người đàn ông ngồi nhâm nhi tách trà, cất giọng lạnh lùng nhìn cô, tuy nhiên môi lại nở một nụ cười khinh bỉ, nhưng âm thanh vô cùng gai góc, sắc nhọn đâm thẳng lên người Phương Nhã:
" Từ nhỏ đến lớn, những đứa con gái xung quanh nó đều bị vẻ đẹp lãng tử đào hoa của nó thu hút, hễ thấy nó đối xử tốt với ai, người đó đều lầm tưởng rằng bản thân mình được lòng hoàng tử, một bước muốn làm phượng hoàng. Cô cũng như bọn họ, đều tự phụ không biết lượng sức mình, tại sao không biết nhìn lại bản thân rồi hãy trèo cao???"
Cô ánh mắt có hơi động đậy, nhưng chẳng lâu sau lại trở nên vô cùng bình tĩnh, ung dung đối đáp:
" Con tin anh ấy!"
Nói rồi cô đứng lên, khách khí nói với ông một câu cuối cùng:
" Xin phép bác, con phải về lại bệnh viện. Kevin không thấy con nhất định sẽ lo lắng!"
Âm thanh cao vút của ông kéo lên tới tận mang tai, khiến đôi chân dứt khoát của cô vừa mới thoắt đứng dậy đã vội sững lại, bàng hoàng quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt:
" Cô nghĩ rằng bản thân mình là lọ lem trong cổ tích sao? Hai năm trước, nếu như người mà cô đụng phải không phải là chiếc xe của con tôi, thì có lẽ bây giờ cô vẫn chỉ là một cô gái xấu xí với nửa khuôn mặt bị biến dạng. Tuyệt đối sẽ không phải là một đứa con gái xinh đẹp của ngày hôm nay đâu. Chẳng lẽ cô vẫn chưa hiểu, làm người đừng nên quá tham lam hay sao?"
Cô bấu chặt tay mình, ngăn cơn phẫn nộ sắp chực trào trong lòng. Cảnh tượng đó, bao năm qua cô chưa từng dám quên, chưa từng cho phép bản thân mình được phép quên. Từ lúc cô tỉnh dậy, ai cũng nói rằng trước khi phẫu thuật cô rất xấu xí, nếu như không may mắn đụng phải anh, không phải anh chấp nhận điều trị phẫu thuật gương mặt cho cô... thì sẽ không có Jessica của ngày hôm nay!
Cô gái xấu xí với gương mặt bị hủy hoại phân nửa khuôn mặt, như không ngừng ám ảnh, cảnh báo rằng quá khứ của cô nhất định rất đau đớn.
Điều này, không chỉ là bảo cô hãy thức tỉnh, còn nhắc nhở cô rằng ... tuyệt đối cô không phải là cô gái xứng với Kevin!
Cô không xứng với Kevin!
Hoàn toàn không xứng ...
Chầm chầm, chầm chậm quay đầu lại, cô từng bước tiến ra phía cửa, mỗi bước ngày càng nhanh hơn, ra khỏi nơi này, cô nhất định phải ra khỏi nơi này, thật nhanh!
Trong một góc khuất, bóng dáng vị chủ tịch mỉm cười nhâm nhi tách cafe, tận hưởng cảm giác chiến thắng ...
Cũng ngay tại nơi đó, cách một chiếc bàn, Quốc Thịnh ngồi đó, toàn thân đông cứng, đôi mắt thẫn thờ nhìn về khoảng không trước mặt, không một ai nhận ra, sắc mặt anh ngày càng tối sầm, khuôn mặt trở nên trầm trọng, mồ hôi lạnh úa ra đầy người.
Tách!
Giọt nước cafe màu nâu sẫm thấm ướt tay anh, hơi nóng ngùn ngụt bốc lên, khiến cả tay anh sưng đỏ, in hằn những gân xanh nổi đầy. Trong đầu anh lúc này chỉ là vô số những câu nói được lặp đi lặp lại của chủ tịch Nguyễn, vốn không hề để ý đ