Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/786 lượt.

Anh im đi, tôi không muốn nghe, không muốn nghe, không muốn nghe!!!!!!"
Cô đau khổ, lắc đầu nguầy nguậy, cả người như khụy xuống đất, hai tay ôm lấy đầu hét lên. Anh nhìn cô đau đớn, tim cũng như bị rạch vài nhát dao, lồng ngực tức khí khó chịu, anh không chịu nổi khi thấy Phương Nhã của anh không muốn chấp nhận quá khứ...
Tay anh vô thức sờ lên bờ cổ trắng ngần, miết nhẹ lên vết sẹo được cổ áo che khít lại. Nhưng khi vừa chạm vào, cô liền hất tay anh ra, đôi mắt giận dữ gào lên, căm phẫn nhìn anh như thể thấy một sinh vật lạ trước mặt mình:
" Đừng chạm vào tôi"
Cô run rẩy lùi ra xa, chân trượt dốc vì đường trơn, cứ thế theo đà nghiêng người về sau, loạng choạng ngã nhào xuống mặt đường thấm đẫm nước mưa. Rồi bất chợt ... một chiếc xe hơi từ xa lao đến ...
" Phương Nhã!!!!"
Giọng Quốc Thịnh như vỡ ra, kinh hãi thét lên.Trong tích tắc, trước mắt cô chỉ là một màn sương mù dày đặc, tối mịt ... cả người cứng đờ, nhìn thấy chiếc xe từ xa lao về phía mình, sợ hãi đến mức không thể cử động nổi, cổ họng cũng trở nên đông cứng, không cất nổi lời nào ...
Tiếng còi xe càng lúc một gần, đâm thủng màng nhĩ, như rạch một đường dài trước mặt đường. Cô nghe thấy toàn bộ âm thanh hỗn tạp, tiếng phanh còi xe và tiếng thét của Quốc Thịnh, hai chân cô mềm nhũn, ngay cả cử động cũng không thể ...
Két!!!!!!!!
Tiếng va chạm lớn như chấn động cả bầu trời, xé toạc cả không gian. Phương Nhã dường như cảm nhận được bản thân được ai đó ôm chặt, lăn ra khỏi chiếc xe to lớn kinh khủng kia, và hòa cùng những nước mưa ... là thoang thoảng một chút mùi tanh ... của máu.
Chiếc xe hơi đằng trước đâm sầm lên lề đường, người tài xế bên trong bất tỉnh gục lên vô lăng. Tiếng còi xe kêu một tràng dài, inh ỏi giữa bầu trời u ám nặng hạt. Phương Nhã cố gắng nhoái đầu về sau, liếc nhìn xem ai đã đè lên người mình ... nhưng, trước mặt chỉ còn là màn đêm u uất, đen nghịt ...






" Phương Nhã, em đừng như vậy, anh không hề phản bội em ... hãy nghe anh nói, nghe anh giải thích. Tất cả chỉ là ..."
“ Cút đi! Tránh ra tôi ra, tôi ghét phải nhìn thấy anh! Hãy về với Cẩm Tú của anh đi, đừng bao giờ để tôi thấy mặt anh. Tôi căm ghét anh, tôi hận anh!!!!”
“Đừng đi, anh xin em! Hãy nghe anh nói, đừng bỏ đi, đừng trả thù như thế nữa. Được không em?”
“ Anh là gì mà bảo tôi đừng trả thù? Anh là chồng chưa cưới của Cẩm Tú, là người yêu cũ của tôi! Chúng ta không là gì của nhau cả, anh có tư cách gì mà bảo tôi đừng trả thù!"
" Mày nghĩ với bộ mặt lúc này của mày còn có thể quyến rũ được anh ấy sao? Thật ngây thơ, Quốc Thịnh yêu mày chi vì mày đẹp thôi! Nhưng bây giờ thì sao? Chậc chậc, xấu đến mức này rồi. Sau này sẽ không còn quyến rũ cướp bạn trai người khác được nữa!"
Các khớp tay dần cử động, Phương Nhã mơ hồ nghe được có ai đó đang gọi mình, mi mắt nặng trĩu khó khăn lắm mớ có thể mở ra, nhưng trong khoảnh khắc liền bị ánh đèn phòng làm nhức nhối, mắt nhắm chặt lại, tay còn ôm lấy đầu nhăn nhó, cố nhìn rõ khuôn mặt của người trước mặt mình.
" Jessica, con vừa mới tỉnh dậy, cứ nằm nghỉ đi. Kevin sẽ đến mau thôi!"
Phương Nhã đầu óc mơ màng, nhận ra người trước mặt là bác sĩ Dong Won, liền cảm thấy đầu óc mơ hồ, mọi thứ đều quay cuồng chóng mặt, chưa kịp tiêu hóa hết những gì Dong Won nói thì liền giật mình bởi tiếng cửa va đập vào tường rất mạnh, kèm sau đó là giọng nói đầy quen thuộc, hốt hoảng la lên:
" Jessica!"
Cô mơ màng hướng ánh nhìn về phía giọng nói ấy. Là Kevin!
" Đến nhanh thật!" - Bác sĩ Dong Won không che giấu nổi nụ cười.
" Jessica, em có sao không? Có bị thương chỗ nào không?"
Kevin sắc mặt tái mét nhìn cô, ánh mắt trở nên sốt ruột, nhìn một lượt cả người cô dò tìm xem có vết tích nào không, sau đó lại hằn học gằng từng chữ - " Sao em lại đột ngột mất tích, còn xém bị xe đụng nữa, có biết anh lo lắm không hả?"
Cô ngẩn người, đáy mắt trở nên vô hồn nhìn người con trai trước mặt, không nói gì, chỉ khẽ sờ tay lên má anh, nước mắt không hiểu sao lại chảy xuống.
" Jessica, sao lại khóc. Anh xin lỗi, anh không cố tình la em. Đừng khóc, anh xin lỗi!"
Nhìn thấy cô rơi nước mắt, anh liền cuống quít sợ hãi, ngỡ rằng vì mình la mắng nên mới khiến cô khóc, không cầm lòng được bèn ôm cô thật chặt, hít lấy mùi hương trên tóc cô, lồng ngực cảm thấy như nổ tung vì sợ hãi. Nếu như cô xảy ra chuyện gì thật, chắc anh sẽ điên lên mất...
Cô đờ đẫn nhìn về khoảng không trước mặt, nước mắt càng tuôn ra nhiều hơn. Mọi thứ xảy ra quá đột ngột, cô không kịp thời phản ứng kịp... Những hình ảnh đó, những giọng nói đó ... tất cả đều là sự thật ...
Vài giây sau, cô như bừng tỉnh, mắt hoảng loạng nhìn xung quanh, lồng ngực chợt đau đến khó thở. Cô vội vã đẩy anh ra, mấp máy những câu chữ yếu ớt với bác sĩ Dong Won:
" Sao ... sao con lại ... ở đây? Không phải chiếc xe hơi đó ..."
" Anh chàng kia đã kịp thời kéo con tránh khỏi chiếc xe đó, nên con mới toàn mạng như bây giờ. May là vụ tai nạn không gây nguy hiểm cho ai cả, Kevin


Pair of Vintage Old School Fru