Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/792 lượt.
n tối như tôi. Người anh yêu vốn dĩ chỉ là một Jessica, một cô gái không có thực trên đời này!
Lý trí bảo rằng tôi phải ra đi, nhưng con tim lại níu giữ tôi ở lại.
Trong khi tâm trạng tôi trở nên vô cùng nặng nề, đầu óc rối ren, thì bất chợt giọng của Quốc Thịnh lại vang lên. Câu nói của anh, hệt như một nhát dao chí mạng lên người tôi, khiến tôi không thể không quay đầu lại ...
" Nhã, họ đã bị bắt. Ba em ở trại cai nghiện, thần trí bất ổn. Còn mẹ em ở trong trại giam cũng đang rất đau khổ, không lúc nào là không nhớ đến em, mong em có thể quay về!!!"
Cổ họng tôi khô khốc, đối diện với sự thật trước mắt, bất giác trong đầu lại hiện lên cảnh cái đêm mưa tầm tã đó, khi tôi nhận được cú điện thoại của viên cảnh sát, Ông ta, đã báo rằng ba và mẹ tôi đã bị bắt...
Ngoại trừ chạy, chạy mãi để có thể đến trước mặt họ, nhìn thấy ba và mẹ của mình, thì tôi chẳng còn nghĩ được gì nữa cả. Rồi trời xui đất khiến, để tôi gặp Kevin trong vụ tai nạn đó ...
Chuyện gì cũng phải trở về điểm xuất phát ban đầu, dù sớm hay muộn ... mọi thứ rồi cũng phải xảy ra!!!
Và giờ, tôi phải đối mặt với sự thật quái ác, rằng ba và mẹ tôi ... đã thật sự bị bắt!
Thế nhưng, tại sao Quốc Thịnh lại biết điều này???
" Hai năm qua, anh không ngừng tìm kiếm em. Nhưng đáp lại anh chỉ là những chuỗi tháng ngày chờ đợi, em bặt vô âm tín. Nhưng thông qua việc tìm em, anh mới biết được bác trai và bác gái đã bị bắt. Từ đó đến nay, anh vẫn thường xuyên đi thăm họ mỗi tháng, và mẹ của em vẫn không ngừng dặn dò anh phải tìm bằng được em trở về. Nhã, bác gái mong em lắm! Chúng ta phải trở về thôi! Được không???"
Anh đặt tay lên vai tôi, trả lời thay cho thắc mắc mà tôi muốn hỏi. Bất chợt, anh xoay người tôi lại, nói bằng giọng rất dứt khoát:
" Em không tin anh cũng không sao, rồi cũng sẽ có ngày em hiểu rõ tất cả. Thế nhưng bây giờ, điều em cần phải làm là trở về. Về Việt Nam, gặp lại ba mẹ của mình. Em có thể nhẫn tâm bỏ mặc họ, không nhìn mặt họ dù chỉ một lần sao?"
Trong căn phòng lạnh lẽo, tôi và anh nhìn nhau như thế, thật lâu. Để rồi khi thời gian chậm chạp trôi qua, để rồi khi tôi nghe giọng Kevin đầy hoang mang kêu tên tôi phía ngoài cánh cửa mới sực tỉnh. Có điều, tiếng gọi của anh ấy ngày càng xa dần, xa dần ... đến mức tôi không tài nào nghe được giọng của Kevin nữa ...
Hít một hơi thật sâu, tôi lạnh lùng gạt tay anh ra trên vai mình, giọng nói trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết:
" Cho tôi một ngày. Sau ngày mai, tôi sẽ cùng anh trở về gặp họ!"
" Jessica, Jessica!"
Tiếng gọi của Kevin như cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của tôi, khiến tôi giật mình sực tỉnh, ngẩng đầu lên nhìn liền bắt gặp ngay ánh mắt lo lắng đầy khẩn trương đó của anh, lửa giận bốc lên ngùn ngụt trên đỉnh đầu:
" Jessica, em sao vậy?" - Anh bất ngờ buông tôi ra, nheo mắt nhìn tôi đầy khó chịu. Hừ một tiếng, anh khoanh tay lại, nghiêm giọng tra hỏi - " Nói! Rốt cuộc đã có chuyện gì, ngày hôm nay em làm lơ anh mấy lần rồi???"
Giọng điệu giận dỗi trẻ con của anh phút chốc làm sống mũi tôi cay cay, cổ họng trở nên khô khốc, cố gắng giữ cho giọng nói được bình thường:
" Em xin lỗi, chỉ là vụ tai nạn hôm qua khiến em còn thấy sợ, bản thân còn bàng hoàng đôi chút, nên nhất thời tâm trí lơ đãng thế thôi."
Giọng nói của anh ban đầu nghe rất trôi chảy, thế nhưng tới khúc cuối thì bị ngắt quãng đột ngột, anh lập tức buông tôi ra, trừng mắt:
" Sau này không cho phép em tùy tiện rời khỏi tầm mắt của anh, rõ chưa?"
Rõ ràng giọng điệu của anh ra sức yêu chiều, lo lắng. Vậy mà lúc này tôi không thể cảm giác được gì nữa, trong đầu chỉ mãi văng vẳng câu nói ban nãy của anh bên tai, sắc mặt tôi cứng đờ, ra sức hỏi lại:
" Anh nói anh ta nhìn thấy hình em trong điện thoại anh? Hai ... hai người gặp nhau rồi sao?"
" Phải!" - Anh bình thản trả lời, tay còn mân mê những ngón tay của tôi, nhíu mày như cố nhớ điều gì đó - " Tên gì ấy nhỉ .. à, Quốc Thịnh. Đúng rồi! Anh chàng Quốc Thịnh là khách của anh, tình cờ cái ngày anh uống rượu say ở quán bar, đã vô tình gặp anh ta."
Đôi mắt tôi vụt tối lại, anh nói hai người đã gặp nhau ở quán bar hôm đó. Vậy chẳng lẽ Quốc Thịnh cũng chính là người đã bắt máy của Kevin, và bảo với tôi rằng mau đến quán để đưa Kevin trở về hay sao?
Vậy ra là định mệnh đã được định sẵn, từ cái ngày hôm đó ...
Mí mắt tôi run rẩy, hai tay bất giác buông thõng. Hóa ra, trái đất này thật nhỏ!
Đến lúc này, tôi mới ngỡ ra những gì Quốc Thịnh nói với tôi khi tôi còn mất trí nhớ. Vài tiếng đồng hồ trước đây, dưới con đường đông người qua lại, giữa cơn mưa tầm tã, anh đã nói rằng quyết định ban đầu của anh chỉ là thăm Kevin, thế rồi lại vô tình nghe cuộc trò chuyện của tôi và chủ tịch Nguyễn.
Thì ra, ông trời vốn đã sắp đặt sẵn từ trước, để tôi và Kevin gặp lại anh trong tình huống đầy trớ trêu như thế!!!
Như vòng xoay chuyển của định mệnh, cuối cùng tôi cũng phải quay về nơi vốn dĩ thuộc về mình. Chẳng lẽ, suốt cuộc đời này tôi mãi không t