XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Hai Mặt

Thiên Thần Hai Mặt

Tác giả: La Thùy Dương

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/805 lượt.

ông mưu hại Cẩm Tú, khiến cô ta rơi vào trạng thái tuyệt vọng, thì có lẽ cô ta sẽ không thê thảm như thế, cũng không biến anh trở thành người cha bất đắc dĩ. Ngay cả em ..."
Cô nín bặt, bất giác lùi ra xa, mắt nhìn về chiếc giường trống không bên cạnh, lặng lẽ nhắm mắt:
" Anh đi đi!"
" Nhã! Em sao thế?"
Nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô, tim như bị bóp nghẹn, anh lo lắng hỏi. Nhưng đáp lại cô chỉ là khuôn mặt vô cảm và sự cô đơn lạnh lẽo tràn ngập trong đôi mắt:
" Quá trễ rồi!"
Vẫn không nhìn mặt anh, giọng cô trở nên uất nghẹn, đôi mắt tối đen như không tìm được ánh sáng nào của hy vọng nữa:
" Hai năm trước, vì để đánh tráo ADN của hai cha con Một Mắt, em đã dùng chính trinh tiết của mình để làm điều kiện trao đổi với tên bác sĩ đó. Nhờ vì thế, kế hoạch trả thù của em mới được êm xuôi trót lọt. Anh hiểu rồi đó, em là một người không từ thủ đoạn, tuyệt đối không phải là người con gái hiền lành mà anh yêu nữa. Quốc Thịnh, anh đã biết em như thế rồi, liệu có còn yêu em nữa không?"
Làn gió khẽ lay động, anh thất kinh đến mức không nói nổi lời nào, cả người như bị một vật gì đó nặng chịch đập vào đầu, quay cuồng, mụ mị. Bất chợt, những ký ức của hai năm trước sống lại, quay về thời khắc buổi lễ đính hôn của anh và Cẩm Tú, khi đó ... trong phút chốc, anh đã nhìn thấy bóng dáng của Phương Nhã, ẩn hiện giữa biển người đông đúc trong bữa tiệc đầy mùi máu tanh đó!
Anh biết ngọn ngành tất cả là do chính cô sắp đặt, nhưng vốn dĩ không thể ngờ vì để trả thù, cô đã phải trả một cái giá đắt như thế!!!
Cơn đau âm ỉ trong tim, nay cồn cào dai dẳng xộc lên tới não, gây buốt óc, đau đớn liên hồi. Anh nhìn cô, đôi mắt đục ngầu lặng lẽ rơi một giọt nước mắt.
Có phải anh sai rồi không?
Ngày đó, cho dù thế nào cũng không rời xa cô, không dùng bản thân làm điều kiện trao đổi với Cẩm Tú, không lấy đi số tiền 20 triệu đó...
Nếu khi xưa anh luôn ở bên cạnh cô, chia sẻ những nỗi đau mà cô phải gánh chịu. Liệu mọi thứ sẽ không đến mức này chứ!??
Phương Nhã nhìn anh bàng hoàng một lúc lâu, đôi mắt cũng sắp kiệt sức muốn cụp xuống, quay mặt sang chỗ khác thì lúc này anh lại ôm chầm lấy cô, dụi đầu vào mái tóc uốn cong màu nâu hạt dẻ của cô, bật khóc:
" Đừng nói nữa, em có thể đừng nói nữa được không???"
Quốc Thịnh siết chặt lấy đôi vai gầy của cô, thủ thỉ bên tai cô bằng giọng rất chân thực, không chút giả dối:
" Nhã! Chúng ta có thể quay trở lại như xưa không? Anh không quan tâm đến chuyện đó, hãy để anh bù đắp cho em. Anh sẽ cùng em gánh vác những đau khổ trong hai năm qua, tuyệt đối không để em bị tổn thương lần nữa." - Nói đoạn, anh xoay người cô lại, thủ thỉ nói - " Anh sẽ cùng em tìm ra nguyên nhân sự việc của bác trai. Nếu như thật sự bên trong có uẩn khúc, anh sẽ không để cho bác trai chết oan uổng đâu!"
Làn hơi từ ngực dâng lên trở nên tắc nghẽn, cô nhìn vào đôi mắt đầy quyết tâm cùng cực của anh, rồi lại quay sang nhìn chiếc giường nơi Hữu Nghĩa đã từng nằm, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ, vừa cay đắng, vừa ấm áp.
Thế nhưng, cô không tài nào hé môi cười nổi.
Vụ việc Cẩm Tú bị cưỡng bức và mang thai, một phần cũng là lỗi nơi cô. Và bây giờ, chính cô phải bị quả báo khi giương mắt nhìn người cha của mình mất đi!
Cô sai rồi, đúng không?
Thời gian lại trôi qua thật lâu, cô vẫn không hề lên tiếng trả lời, cứ nhìn chăm chăm vào chiếc giường trước mặt. Đánh đổi cả trinh tiết, mất đi tình bạn, người thân chia ly, ngay cả ba cô không có tội gì cũng phải biến mất khỏi cõi đời này. Cuối cùng, mọi thứ cô làm tất cả đều trở thành công cốc, hơn thế nữa còn tự hại lấy mình, thật ngu ngốc!
Cô rất mệt mỏi, nếu như thời gian có quay trở lại, cô thà để bản thân được lựa chọn lần nữa, rằng suốt cả cuộc đời, cũng không yêu bất cứ ai!
Vậy mà, cuộc đời khi cướp đi của người ta thứ gì, đồng thời cũng trao lại cho ta một thứ khác!
Thế thì tình cảnh trước mắt, đối diện với sự thật trần trụi, mất đi ba ruột của mình nhưng lại hiểu rõ tình cảm của người con trai mình yêu. Theo lý mà nói, cô phải cảm thấy chút gì đó vui mừng mới phải!
Nhưng, sao cô lại cảm thấy nặng nề đến thế?
Lại từng giây từng phút trôi qua, sắc mặt cô vẫn trắng nhợt như thế, những móng tay cấu chặt vào da thịt đến đau rát, cô bắt đầu mơ hồ nghĩ ngợi, rốt cuộc lý do gì có thể khiến cho ba của cô biến đổi lớn như thế. Cho dù cơn nghiện thiêu đốt tâm trí người ta như thế. Lãnh đạo 20 người cai nghiện trốn trại, tuyệt đối không phải là hành động nhất thời hồ đồ trong chốc lát, mà nhất định phải là một kế hoạch được sắp đặt sẵn từ trước!
Chắc chắn rằng trong việc này không đơn giản là ba cô đứng đầu xúi giục, phải có một lý do nào khác. Cô nhất định phải tìm hiểu chuyện này cho rõ!!!
----------
Trong khi đó tại khách sạn Red, Sài Gòn ...
Ở trong đại sảnh, tiếng những nhân viên xì xào bàn tán một chủ đề rất rôm rả, tụm năm tụm bảy vây quanh thành một vòng tròn nhỏ, vẻ mặt ai nấy cũng có vẻ rất sửng sốt, ngạc nhiên:
" Sao, sao? Có đúng là như vậy không?"
" Giám đốc thật sự về nước?"
"