Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/817 lượt.
xin cô hãy tỉnh lại nhưng vô ích.
Rầm!
Tiếng cánh cửa gỗ bật tung vào tường, Nhã Trúc thất kinh xoay đầu lại. Sáu bảy tên côn đồ hung hăng sấn tới, trong đó tên đô con nhất có lẽ là đầu sỏ của bọn khi trông thấy Phương Nhã vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, bèn quát lên với bọn đàn em phía sau lưng mình:
" Xô nước!"
" Phi ..."
Chát!
Đôi môi sưng tấy vừa được giải thoát, lời nói cũng theo cổ họng mà phát ra tiếng nói. Nhưng không ngờ khi mở miệng thì đã bị Phi Vũ giáng một bạt tai lên má, vệt máu lại tiếp tục rỉ ra nơi khóe miệng khiến Phương Nhã sửng sờ. Đôi mắt giận dữ của hắn cũng vằn lên những tia máu đỏ, liếc mắt sang nhìn Nhã Trúc nãy giờ đang cúi gục đầu xuống đất vì sợ hãi. Nhanh như chớp, hắn xoay người nắm lấy bả vai Nhã Trúc kéo mạnh về phía mình. Đến lúc này, Phương Nhã mới phát hiện ra sư có mặt của cô thư ký, liền trợn mắt kinh ngạc.
Sao cô ấy lại ở đây???
" Con này đi theo mày đến tận đây, chúng bây quen biết nhau à? Thư ký của giám đốc khách sạn Red mà mày cũng quen biết. Vậy tức là mày cũng quen biết cái thằng tên Kevin gì đó rồi đúng không???" - Phi Vũ vỗ bốp bốp lên hai má hốc hác của Nhã Trúc - " Thế thì mày bảo thằng đó đưa tiền chuộc con này về đi. Còn nữa, tiền nợ 100 triệu của ông bà già của mày nợ đại ca, cũng phải trả nốt!"
Nhã Trúc lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn như mưa vì khiếp sợ, mắt van xin nhìn cô như cầu cứu. Đứng trước tình thế nguy cấp, Phương Nhã chợt nhận ra bản thân phải đặt an nguy của Nhã Trúc lên hàng đầu. Nhưng lúc này, ngay cả bản thân cô cũng không giữ được an toàn, làm sao có thể bảo vệ Nhã Trúc được chứ?
Cô bắt đầu sợ hãi, răng môi va vào nhau lập cập, tay đập xuống sàn nhà lạnh ngắt, trơn mắt nhìn Nhã Trúc nói:
" Tôi nhất định sẽ kiếm tiền trả nợ, hãy cho tôi thời gian. Còn nữa, cô ta là ai? Tôi thật sự không quen biết!!!"
Rắc!
Tiếng động phát ra từ phía bên phải vách tường, tên côn đồ đứng xa cô nhất đang dùng một chân đạp mạnh lên chiếc ghế bằng gỗ, gãy đôi, trừng mắt nhìn cô như hăm dọa, nghiến răng rít lên:
" Mày còn dám chối à? Con khốn kia!"
" THÁI!"
Phi Vũ hét lên, khí thế tỏa ra trên người vô cùng lớn mạnh và uy lực, đến mức khiến tên côn đồ dữ tợn ban nãy cũng phải dừng ngay lời nói của mình lại, tuy nhiên vẫn ra vẻ hậm hực, đá một phát vào bức tường cho hả cơn tức giận.
" Dù mày biết hay không biết cũng được, tiền nhất định phải trả. Nghe lệnh đại ca, bọn tao đành phải gọi điện thông báo với tên giám đốc của con này biết chuyện thôi!" - Hắn vén những mái tóc dính bết vào trán vì mồ hôi khiến cô co rúm người lại, nhắm chặt mắt rên rỉ.
Phương Nhã trợn mắt, lòng vô cùng sợ hãi. Cô không nghĩ rằng mọi chuyện lại phức tạp như vậy, tưởng rằng chỉ đơn giản là nói chuyện giữa hai người phụ nữ nhưng lại không ngờ Cẩm Tú lại ác độc như vậy, đẩy cô cho Một Mắt. Cuối cùng còn làm liên lụy đến Nhã Trúc và Kevin như thế này. Cắn chặt môi, cô căng thẳng nói:
" Cũng tốt thôi, các người cứ gọi anh ta đến đi. Nhưng tôi nói trước, chưa chắc gì anh ta sẽ trả tiền giúp tôi đâu. Các người có gọi anh ta đến, thì cũng chỉ có thể cứu con nhỏ này ra ngoài, chứ tôi thì ..." - Cô liếm môi gian xảo - " Một người không quen không biết, anh ta chịu gánh số tiền 100 triệu đó sao?"
" Mày nói cái gì hả?"
Thái nhổ nước bọt xuống đất, sấn sổ tiến tới nắm đầu Phương Nhã nhưng liền bị bàn tay của Phi Vũ chặn lại. Hắn hằn học nhìn đàn em của mình, gằng từng câu từng chữ, không quên trừng mắt đe đọa:
" Không cần phải vội. Cứ để nó ngồi đây mà suy nghĩ, vài tiếng sau bọn tao sẽ quay lại! Đến lúc đó nếu như mày vẫn không chịu, thì đành phải xử lý từng đứa một! Bắt đầu là con này!!!"
Phi Vũ liếc mắt nhìn Nhã Trúc rồi cười phá lên, sau đó sảng khoái bá vai Thái rồi bước ra khỏi ngoài, để lại cái nhìn đầy hậm hực và ngỡ ngàng của bọn đàn em. Vài giây sau đó, cánh cửa gỗ đóng lại và giọng gắt gỏng của Thái, dường như là vẫn không phục với lối suy nghĩ của thủ lĩnh hắn.
Bên trong phòng kín như bưng, Phương Nhã và Nhã Trúc phải trải qua một thời kỳ kinh khủng, bức tường ẩm mốc mùi phân thối, nền đất lại lạnh ngắt trong khi nhiệt độ phòng lại hừng hực nóng như lửa. Cả hai lại còn bị trói cả tay chân, không cách nào thoát ra được. Nghĩ đến đây, Phương Nhã lại nhìn sang Nhã Trúc, thấy cô có vẻ như mất hồn, mắt đảo quanh liên tục như đang bị thứ gì đó tác động vào, vừa sợ hãi, lại vừa vui mừng.
" Nhã Trúc, cô không sao chứ?" - Phương Nhã xích lại gần, cúi đầu lo lắng hỏi, giọng khẽ khàng như sợ bên ngoài nghe được.
" Ưm.. ưm!!!"
Nhã Trúc bắt đầu hoảng loạng, mắt nhìn cô chớp liên tục, ú ớ trong miệng mãi không ngớt. Thật ra ban đầu cô cũng không thể hiểu được cô thư ký xinh đẹp này đang ra dấu hiệu gì, mãi một lúc sau quan sát mới nhận ra được một con dao găm được giấu đằng sau cánh tay bị trói của Nhã Trúc, và cô ấy đang cố gắng để cắt sợi dây thừng trên tay mình.
" Nhã .. Nhã Trúc, cô lấy con dao ở đâu vậy???" - Quá bất ngờ, cô trợn mắt hỏi, lòng vừa thấp thỏm vừa vui mừng.
Xoẹt!
Vài phút sau, sợi dây trên tay