Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/887 lượt.
g vì tôi mà bất hòa với ba của mình nữa? Tôi không tốt, không xứng với anh ... nhất định sẽ làm tổn thương anh mất thôi!
Vo tròn, nhàu nát lá thư mỏng dính trên tay mình, Kevin nhất thời kích động,quăng thật mạnh xuống đất. Cố kiềm chế cơn đau sôi sục khiến lục phủ ngủ tạng anh như nát ra, anh đau đớn ôm lấy ngực. Thì ra, tất cả đều đã định sẵn từ trước. Một kế hoạch được vạch ra sẵn từ ngày hôm qua.
Trong khoảnh khắc, khuôn mặt anh tái nhợt nhớ lại những cử chỉ thất thường của cô ngày hôm qua. Khi cô khóc, thái độ thờ ơ lãnh đạm khi đứng trước mặt anh và còn ... vẻ sửng sốt đầy kỳ lạ của cô khi đối mặt với người con trai tên Quốc Thịnh đó ...
Tất cả như tái hiện lại trước mắt ...
Hóa ra cô và anh ta đã biết trước được sẽ có ngày này ... nhẫn tâm rời xa anh, khiến anh ngu ngốc đi tin vào tình yêu của cô, hệt như thằng hề ...
Đau khổ nhắm chặt mắt lại, trong đầu vô thức hiện ra nụ cười của cô, giọng điệu hồ hởi của cô, những giọt nước mắt tuyệt vọng khi cô tưởng rằng anh đã chết ... hệt như một đoạn phim trắng đen sống động. Mọi hình ảnh, mọi âm thanh như tái hiện trước mắt, làm lòng anh tan nát.
" Bé Hạo, yên nào! Ba sắp về rồi!"
Ở cửa ra vào đông nghịt người đón máy bay, Cẩm Tú cùng với bà Triệu Ánh đang háo hức đón Quốc Thịnh, thế nhưng bé Hạo lại háo hức hơn cả. Cứ trông thấy bóng dáng người đàn ông nào thoạt giống anh cũng đưa ngón tay lên chỉ và nói:" Ba kìa!".Cứ như thế cả chục lần, ngay cả hai mẹ con Triệu Ánh cũng lắc đầu chịu thua.
Cẩm Tú vui đùa cùng con trai của mình một hồi lâu, đến khi trông thấy từ xa bóng dáng quen thuộc thì nụ cười trên môi càng lúc càng rạng rỡ, đứng phắt dậy vừa vẫy tay vừa kêu lên:
" Quốc Thịnh!"
Đôi mắt cô mải mê dán chặt lên người Quốc Thịnh, mà không để ý rằng bên cạnh anh còn có một cô gái. Thế nhưng Triệu Ánh đứng bên cạnh có thể nhìn ra, liền buột miệng thắc mắc:
" Cô gái nào bên cạnh chồng con thế?"
Cô sững người một lát, đến lúc này cô mới phát hiện sự có mặt của cô gái đứng cạnh anh. Ở phía xa, dường như cả hai người có vẻ rất bất ngờ, trông Quốc Thịnh sắc mặt thảng thốt nhìn cô, rồi lại quay sang nhìn cô gái kia với vẻ e dè. Trong khoảnh khắc đó, khuôn mặt của cô gái kia dần hiện rõ trong đôi mắt của Cẩm Tú. Đó là một cô gái xinh đẹp với mái tóc xoăn, đôi mắt to tròn nhìn cô bằng tia nhìn đầy khó hiểu.
Nhưng cô không để ý điều này, cái mà cô quan tâm hiện giờ là cô ta là ai? Tại sao lại đi chung với Quốc Thịnh của cô?
Từ xa, Quốc Thịnh tâm trí rối bời, không ngừng thắc mắc tại sao Cẩm Tú lại biết giờ giấc anh đáp máy bay về nước thì lại trông thấy vẻ mặt khác lạ của Phương Nhã. Rõ ràng cô không chỉ trích, cũng không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ đăm đăm nhìn Cẩm Tú. Lúc này, anh cảm thấy có chút lo sợ,hồi hộp nhưng vẫn đi theo bước chân của cô.
Nhân lúc còn cách xa vị trí của Cẩm Tú, anh lên tiếng thanh minh, giọng nói có vẻ hơi kích động:
" Anh không biết cô ấy sẽ đến đây. Là thật đấy!"
Anh lén đưa mắt nhìn về phía Phương Nhã, trông chờ phản ứng từ cô. Nhưng trái lại cô càng bước đi nhanh hơn, môi chợt nhoẻn cười. Thái độ này khiến anh vô cùng bất ngờ và khó hiểu.
" Ba!"
Sự im lặng kỳ lạ phút chốc tan biến thật nhanh, thay vào đó là giọng nói bập bẹ của bé Hạo. Vừa trông thấy Quốc Thịnh, thằng bé đã giang hai tay đưa lên, chồm người về phía anh đòi bế. Điều này là một hành động rất bình thường, nhưng khi đập vào mắt Phương Nhã thì lại vô cùng kinh ngạc. Nụ cười trên môi trở nên gượng gạo hơn bao giờ hết.
Cô vốn dĩ lường trước được việc trong suốt hai năm qua, anh và Cẩm Tú sẽ ở bên cạnh nhau. Nhưng không thể nào ngờ đến việc họ đã có một đứa con bụ bẫm như thế này???
Vẻ bàng hoàng cố gắng được che giấu, thế nhưng đôi mắt vẫn bộc lộ được nỗi bi thương căm phẫn bị đè nén!
Mắt vô thức liếc nhìn Quốc Thịnh, anh cũng nhìn cô tỏ vẻ bất lực, tay đón lấy đứa bé từ tay Cẩm Tú, vội vàng xoay chuyển chủ đề:
" Cẩm Tú, sao em lại biết anh hôm nay về?"
Trông thấy bé Hạo ngoan ngoãn trong vòng tay của anh, Cẩm Tú cũng mất đi phần nào cảnh giác, nụ cười nhanh chóng hiện trên môi:
" Hôm qua em gọi anh mãi mà không được, sợ anh có chuyện gì nên gọi đến công ty anh hỏi chuyện, mới hay là giờ này anh sẽ về, nên em cùng mẹ dẫn bé Hạo ra đón!" - Đôi mắt Cẩm Tú xụp xuống, nhẹ nhàng cất lời - " Tại sao anh về mà không báo cho em hay? Hôm qua lại tắt luôn điện thoại!"
Anh siết chặt tay lại, giọng nói thốt ra vô cùng bình tĩnh:
" Anh chỉ đi mấy ngày, cần gì phải ra đón cho cực khổ. Hôm qua, là điện thoại anh hết pin!"
Cẩm Tú gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu, vô thức bắt gặp phải ánh mắt của Phương Nhã, nụ cười trên môi cũng nhanh chóng tắt ngấm. Cô nhìn cô gái lạ trước mặt, hỏi Quốc Thịnh bằng giọng hơi khó chịu:
" Ai vây anh?"
Trong khi Quốc Thịnh đang tìm cách để giải vây chuyện này thì bất ngờ Phương Nhã đưa tay ra chìa trước mặt Cẩm Tú, trịnh trọng cất lời, không quên một nụ cười xã giao:
" Chào cô, tôi là bạn đối tác của anh ấy bên Hàn Quốc. Cẩm Tú phải kh