Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/666 lượt.
mắt buồn đó, bối rối gật đầu - " Thế thì may quá. Nó không giận bác, vậy là mừng lắm rồi! Chỉ mong có thể gặp lại nó, bác rất mong gặp lại nó!"
Cô cười đau khổ, quả thật cô không còn giận mẹ cô nữa, nhưng vẫn không biết phải đối mặt với bà thế nào. Thì làm sao có thể gặp mặt bà, nói rằng Jessica chính là Phương Nhã, là đứa con gái đáng thương của bà được đây!?
" Phải rồi, con quen biết con bé từ khi nào? Rất cám ơn con, cám ơn con đã đến đây an ủi bác. Con đúng là người bạn tốt!" - Bà vén tay áo chùi nước mắt, sau đó như chợt nhớ ra điều gì, bèn hỏi - " Phải rồi, Quốc Thịnh có tìm được con bé không? Bấy lâu nay con bé sống ở đâu, Quốc Thịnh ngày nào cũng không ngừng tìm con bé, nhưng không tài nào tìm thấy được?"
Cô mở to mắt, tim bất giác ngưng một nhịp. Anh tìm cô suốt hai năm trời thật sao? Tại sao phải như thế? Không phải anh đã có Cẩm Tú, lại còn có đứa con, sao còn tìm cô làm gì? Hay là vì thương hại cô, áy náy, cắn rứt lương tâm nên mới phải tìm cô?
Mỹ Lệ vốn không để ý đến ánh mắt khác thường của Phương Nhã, chỉ cố nén tiếng thở dài, đôi mắt vẫn buồn man mác, không cách nào khống chế được:
" Con hãy về nói với nó, Quốc Thịnh là chàng trai tốt. Hai năm qua, cậu ta luôn đến thăm hai bác đều đặn, khiến cho bác cũng cảm thấy ấm lòng được một chút, ít ra trên đời vẫn còn người quan tâm đến hai bác!"
" Bác gái!" - Cô nhìn mẹ mình đầy xót xa, nếu như hai năm qua không phải cô bị mất trí nhớ, nếu như trong ngày đó cô không bị tai nạn thì ... Bà vẫn một mực cho rằng anh tốt như vậy sao? Bà vốn không thể hiểu được.
" Bác à, theo như con biết, anh ta đã có vợ rồi, còn có con nữa! Bác có thể tin một người có vợ con đi yêu con gái bác được hay sao?"
" Có chuyện đó sao? Không thể nào!"
Mỹ Lệ giật mình đến mức xém rơi cả điện thoại, trán nheo lại suy nghĩ, sau đó vẫn một mực lắc đầu phủ nhận:
" Chắc chắn là có hiểu lầm! Bác có thể nhìn ra được cậu ta rất yêu Phương Nhã. Thái độ đau khổ và đôi mắt buồn khi nhắc đến con bé không thể nào là đóng kịch được! Không thể nào đâu!"
Cô ngây người nhìn mẹ mình, cơn khó chịu xộc lên tới mũi, cô hít thật sâu, dằn nỗi bực tức của mình vào trong lòng:
" Con đã tận mắt nhìn thấy, lẽ nào là giả?"
Trông thấy đôi mắt khẳng định của cô, bà bỗng thấy rợn người. Đôi mắt đó dường như rất quen thuộc, không hiểu sao trong phút chốc bà thấy cô gái trước mặt rất giống Phương Nhã, con gái của bà?
" Jessica, có phải con nhìn lầm, hay là do có điều gì đó... phải rồi, khi xưa cậu ta đã từng có hôn ước với một cô gái, nhưng sau đó thì hủy. Cô ta cũng mất tích luôn từ đó, có phải là con đang nói đến cô gái đó không?"
Cô cười nhạt, gật đầu nói: " Phải!"
Không hiểu sao, Mỹ Lệ lúc này lại thở dài:
" Con còn trẻ, có thể có những điều không thể cảm nhận bằng mắt, mà hãy dùng trái tim để cảm nhận. Bác thật sự không rõ nguộn ngành mọi chuyện là như thế nào, nhưng bác có thể tin rằng Quốc Thịnh thật sự yêu con gái bác. Jessica, con cũng phải cảm nhận bằng trái tim của mình, rất có thể có điều gì đó mà con chưa biết. Con hãy ..."
" Hết giờ thăm rồi!"
Âm thanh khô khốc đanh thép của người canh vang lên, ngắt cả lời nói của Mỹ Lệ. Đến lúc này, Phương Nhã mới sực tỉnh,
quyến luyến nhìn mẹ mình không muốn rời, cố gắng nói thêm câu cuối cùng:
" Bác gái, bác nhất định phải giữ sức khỏe. Con sẽ quay lại thăm bác!"
" Jessica, con phải nói với con bé cho dù có chuyện gì cũng phải xem xét kỹ rồi mới phán quyết, Không phải điều gì nhìn thấy cũng là sự thật. Bác không nhìn lầm đầu, chuyện con nói rất có thể chỉ là hiểu lầm! Con nhất định phải giúp bác, đừng để mọi chuyện lỡ làng rồi mới hối hận như bác, con phải giúp nó. Bác xin con!"
Cô ngẩn ngơ nhìn mẹ mình khuất dần, ngay cả câu trả lời cũng chưa kịp nói, chỉ ngồi yên như tượng, trong đầu không ngừng suy nghĩ đến câu nói của mẹ. Liệu sự thật có như bà nói không? Hiểu lầm ư, cô thật sự mong tất cả chỉ là hiểu lầm!!!
Một luồng gió lạnh từ đâu thổi vào, thấm vào da thịt, khiến cô rùng mình ớn óc. Sau hai năm ngủ sâu trong tiềm thức, không ngờ rằng lại có quá nhiều chuyện xảy ra. Trong đầu cô rối như tơ vò, không biết rằng bản thân nên làm như thế nào nữa!
Reng! Reng!
Tiếng chuông điện thoại vang lên át cả bầu không khí im lặng bao trùm xung quanh bàn ăn. Cẩm Tú nhìn vào màn hình, chần chừ một lát rồi mới cầm điện thoại vào trong phòng bắt máy.
Cô vừa đóng cửa vào phòng thì sắc mặt thay đổi hẳn, gằng giọng ngăn cho âm thanh không quá lớn để lọt ra bên ngoài:
" Tôi đã bảo rồi, không được gọi đến lúc tôi đang ăn mà!"
<>
Chiếc điện thoại trên tay cô xém chút là rơi xuống đất. Cô vội vã đi tuốt ra ngoài ban công, nín thở hỏi lại:
" Chắc chứ?"
<>
Cẩm Tú ngẩng mặt lên nhìn ánh trăng tròn sáng giữa đêm tối, môi hé nụ cười đầy thỏa mãn, không nén được tiếng cười khe khẽ. Một tay vịn thành ban công, tay kia nắm chặt lấy điện thoại, cô đắc thắng nói:
" Tốt lắm! Cứ tiếp tục theo dõi, đừng để ai phát hiện. Nếu kh