Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/672 lượt.
c trai có trốn khỏi trại, cũng chỉ đi một mình, tuyệt đối không có gan đến mức lãnh đạo một kế hoạch tinh vi như vậy để bỏ trốn!" - Anh gồng mình, nghiến răng nghiến lợi dồn hết mọi sức lực của mình vào bàn tay, rồi siết chặt. Một lúc sau, vẻ như đã bình tĩnh đôi chút, anh mới hỏi - " Lúc tôi đi Hàn Quốc, mọi thứ đã xảy ra như thế sao?"
" Phải, chúng tôi đã gọi điện cho hầu hết các người thân, chỉ riêng anh là không gọi được!"
Chết tiệt!
Quốc Thịnh siết chặt quai hàm, sắc mặt đã tối nay càng u ám hơn. Cũng tại anh tất cả, nếu như anh không chịu mở điện thoại ngay lúc đó, nếu như không vì quá nóng lòng muốn gặp Phương Nhã, thì anh đâu có tắt điện thoại, không muốn cho bất cứ ai làm gián đoạn những tâm tư đang lắt léo trong người anh. Nếu anh biết kiềm chế, bình tĩnh sáng suốt hơn, thì đã có thể liên lạc được với trung tâm cai nghiện. Vậy thì mọi chuyện sẽ không ra nỗi này, bác trai sẽ không chết!
Nhìn thấy vẻ mặt tự trách của Quốc Thịnh, người đàn ông kia mới lên tiếng:
" Quốc Thịnh, anh đừng tự trách nữa. Chúng tôi cũng nghĩ giống anh, một người đàn ông nhút nhát như Hữu Nghĩa nhất định không thể nào có gan làm chuyện đó. Trừ phi ... " - Ông ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào Quốc Thịnh - " Có kẻ tiếp tay."
Anh không ngoái cổ lại, giọng nói có phần kinh ngạc:
" Kẻ tiếp tay? Là ai chứ?"
" Anh yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ tìm hiểu rõ nguyên nhân chuyện này!"
Tim anh như trũng xuống, nhìn người con gái sau cánh cửa đau đớn khóc nấc lên mà không tránh khỏi chua xót. Phương Nhã của anh, sao có thể bạc phận như thế. Anh luôn luôn hứa rằng sẽ không bao giờ để cô phải khóc, phải đau khổ nữa. Nhưng dường như ông trời không để anh làm được điều đó, mọi thứ xảy ra quá sức tưởng tượng của anh.
Cảm giác đau đớn dâng tràn trong lòng, anh gằng từng tiếng một, nói với vị bác sĩ hay đang nói với chính mình:
" Nếu như có kẻ đứng sau, tôi nhất định sẽ tìm ra. Nhất định phải bắt tên đó trả giá!!!"
Đôi mắt anh như tỏa sương mù, trước mặt chỉ còn là màn sương trắng đục mờ ảo. Anh bước đến gần, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô, im lặng nhìn cô khóc mà lòng đau nhói.
Ngồi yên với nhau khá lâu, cuối cùng Phương Nhã mới nhận ra sự có mặt của Quốc Thịnh bên cạnh mình, trái ngược với những phản ứng gay gắt lạnh lùng khi gặp anh, lúc này cô chỉ trừng mắt nhìn anh run rẩy, sắc mặt tái mét, dồn hết những sức lực còn lại vào một câu nói yếu ớt:
" Tại sao ba tôi lại trở nên như vậy?"
Anh nhắm mắt, nghe giọng nói của cô mà tim thắt lại, nỗi day dứt cuộn trào trong lòng, hận không thể gánh hết mọi đau khổ của cô sang bên mình, không muốn để cô bị tổn thương thêm lần nữa. Thời gian trôi qua rất lâu sau đó, anh mới dằn lòng mà đáp:
" Nhã, hãy tin anh! Anh nhất định điều tra rõ chuyện này, lấy lại công bằng cho ba của em!"
Cơ thể cô khẽ run lên, nghẹn ngào nhìn người con trai mà cô đã từng yêu sâu đậm, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Cô tin lời nói của anh là chân thực, cũng tin vào đôi mắt đầy quyết tâm của anh là chân thực. Cũng như, mối quan tâm âm thầm lăng lẽ của anh hai năm qua đối với ba mẹ cô, thực tình giờ đây cô đã hiểu rõ! Nhưng tại sao, ông trời lại đối xử với cô như vậy. Về nước mới được một ngày, chưa kịp trùng phùng người thân thì thần chết đã nhanh chóng mang ba của cô đi. Giờ cô phải làm sao đây, làm sao có thể chịu đựng nổi chuyện này đây???
Anh tiến đến gần, ôm chầm lấy hai vai cô an ủi. Chỉ chờ có thế, cô liền sà ngay vào lòng anh, khóc nức nở, nỗi đau mất người thân quá lớn. Nhiều chuyện lại cứ xảy ra dồn dập như vậy, cô thật không còn sức để chống cự điều gì nữa ...
" Đừng khóc, Nhã! Chúng ta về thôi, chuyện của bác trai để anh giải quyết, được không?"
Nhìn vào đôi mắt bối rối đầy yếu đuối kia, anh chợt nhận ra sự việc đã đi quá xa, không thể tiếp tục như thế này được nữa. Anh hoang mang, bất giác đưa tay lên chùi những giọt nước mắt đang lặng lẽ tuôn rơi của Phương Nhã, thều thào nói:
" Ngốc! Em vẫn không thể nào tin anh sao? Cẩm Tú và anh không hề lấy nhau, cũng không có con. Thằng bé mà em đã gặp phải hôm đó, là kết quả của việc Cẩm Tú bị cưỡng bức hai năm trước. Em nhớ không? Đó cũng chính là lần cuối chúng ta gặp nhau!"
Thần thái cô bắt đầu thay đổi, sắc mặt cũng trở nên hoang mang. Cô trợn mắt nhìn anh, không giấu nổi vẻ kinh ngạc trong đôi mắt đó. Cổ họng chợt trở nên khô khốc, ngay lập tức không biết phải nói như thế nào để hình dung được cảm giác khó tả trong lòng mình.
" Hai năm trước, khi anh tìm kiếm em trong vô vọng thì mới hay tin Cẩm Tú mang thai, em cũng hiểu rồi đấy, đứa con trong bụng cô ấy có tới 4 người cha. Với một cô gái luôn sống trong sung sướng được nuông chiều từ nhỏ, một khi chịu sự khinh miệt và mang tiếng của người đời vì có con không có chồng, liệu cô ấy có vượt qua nổi không? Nhã, cô ấy rất đáng thương. Anh đã không thể yêu, nhưng ít ra có thể giúp cô ấy bớt mang tiếng xấu, làm một người cha của con cô ấy trên danh nghĩa. "
Im lặng một vài giây, anh không kìm được mà