Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/676 lượt.
u đó mới điềm đạm trả lời:
<>
Như một tiếng sấm nổ vang trên đầu, sắc mặt Cẩm Tú trở nên tái mét, các ngón tay giữ chặt lấy điện thoại cũng bắt đầu run rẩy, trắng nhợt. Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu, như một quả búa nặng chịch đập lên ngực cô, khiến cô phát hoảng.
Không thể nào, từ trước đến giờ Quốc Thịnh của cô không bao giờ tùy tiện thân mật với người con gái nào khác, hơn thế nữa việc anh bắt liên lạc thường xuyên với Hữu Nghĩa luôn lén lút thận trọng như vậy, sao có thể để cho người khác biết được???
Người con gái đó là ai???
Tay ướt đẫm mồ hôi, mắt đảo liên tục, cô nuốt nước bọt, cố xua tan lối suy nghĩ tự dọa lấy mình, gằng giọng nói:
" Sao hôm nay mới nói?"
<>
Cô thở dốc, tựa lưng vào bức tường, khuôn ngực phập phồng trong căng thẳng. Những cuộc đối thoại ban nãy trong điện thoại liên tục quanh quẩn trong đầu, khiến cô rối ren tâm trí, không thể thông suốt được điều gì nữa.
Người con gái xinh đẹp đi chung với Quốc Thịnh, không phải là Jessica mà cô đã gặp ở sân bay chứ???
" Tỉnh dậy rồi thì ăn táo nhé, sau đó bình tĩnh lại đừng hành động dại dột như hôm qua, có chuyện gì phải báo với anh. Số anh đã lưu trong điện thoại em rồi!"
Cô nhìn những dòng chữ của anh qua đôi mắt ướt nhòe, cơn đau âm ỉ trong lòng như được tiếp một liều thuốc giảm đau, khiến cô vơi bớt phần nào đau đớn. Anh còn nhớ đến sở thích của cô, biết rằng cô thích nhất là ăn táo mỗi buổi sáng. Hai năm rồi, từ khi những đau thương lần lượt đến với cô, thì đã không còn nhớ đến thói quen này nữa ...
Vậy mà, anh vẫn luôn nhớ!
Hóa ra, từ trước đến giờ chưa bao giờ anh quên cô, dù là những thói quen nhỏ nhặt nhất!
Dù cho cô đã không còn là con gái, anh vẫn có thể chấp nhận!
Mi mắt rưng rưng, lòng cô dấy lên một cảm xúc kỳ lạ, hệt như tình cảm bao lâu nay ùa về, ấm áp, hạnh phúc ...
Gia đình cô đã ly tán, vừa mất ba, mất ngôi nhà ... có lẽ cô chỉ có một mình Quốc Thịnh là người thân duy nhất. Anh chính là ngọn lửa sưởi ấm trái tim đang dần kiệt sức của cô. Thế nhưng, khi chưa tìm hiểu rõ cái chết của ba mình, cô sẽ không còn lòng dạ nào mà nghĩ đến chuyện này.
Sống mũi lại cay cay, cô không ngăn được những giọt nước mắt, tầm nhìn trước mắt mờ dần, vô thức bật cười chua chát. Ba và mẹ cô, suy cho cùng cũng chỉ là một nạn nhân của xã hội bấy giờ, sao ông trời có thể đối xử với họ như vậy, đối xử với cô như vậy???
Nhẫn tâm, khiến gia đình cô tan nát!!!
Bất chợt, ngọn lửa căm phẫn nhen nhóm, cồn cào trong lòng làm cô nghẹt thở. Sự thật quá đỗi kinh hoàng, khiến cô không dám đối diện với nó, bờ môi tái mét nhìn ra phía cửa, mãi không thể trấn tĩnh lại được.
Nếu như có thể đánh đổi hận thù, đánh đổi tuổi thanh xuân để được trở về như ngày xưa, ba người đoàn tụ trong một mái nhà, dù không khá giả nhưng có thể sống qua ngày. Được như vậy, còn mong gì hơn!!!
Nhưng, dù có đánh đổi bất cứ thứ gì, thời gian cũng không thể quay lại!
Thẫn thờ đánh răng rửa mặt, sau đó bước ra khỏi cửa như người vô hồn, cho đến khi bước vào thang máy, cô vẫn không định vị được điểm đến của mình là ở đâu. Chỉ có thể cảm nhận được nỗi cô đơn trống rỗng đến hiu quạnh dần xâm chiếm.
Bước chân vừa đi ngang qua cửa quầy, hồn cô đang treo ngược cành cây đã bị tiếng gọi của một anh chàng nhân viên gọi giật lại.
" Cô Jessica!"
Cái tên được anh chàng lặp lại đến lần thứ ba, cô mới sực tỉnh nhìn quanh, và để ý rằng anh chàng tuấn tú đeo mắt kính thư sinh mặc đồng phục nhân viên đó đang chăm chú nhìn cô. Chợt nhận ra là đang gọi mình mới chậm chạp xoay người lại, đầu ngổn ngang nhiều thắc mắc.
" Có phải cô đợi bạn trai cô không? Anh ấy dặn là cô cứ đợi anh ấy ở đây, khoảng 11h anh ấy sẽ đến!"
" Bạn trai?" - Cô ngây người hỏi lại, lòng đã lờ mờ đoán ra.
" Tối hôm qua khi anh ấy cõng cô về phòng thì ở lại một lát, sau đó mới xuống đây căn dặn tôi là phải trông chừng cô, cô mà đòi ra ngoài phải báo cho anh ấy ngay" - Dừng một lát, anh chàng mới thân thiện nói tiếp - " Anh ấy còn để lại số điện thoại cho tôi để liên lạc, cả đêm qua tôi còn thấy anh ấy ngủ trong xe bên ngoài, không về nhà nữa kìa, có vẻ anh ấy lo cho cô lắm đấy!"
" Cái gì?"
Phương Nhã trợn mắt kinh ngạc, đôi mắt vô hồn ban nãy như được tiếp thêm sức sống, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên:
" Anh ấy có nhà không về, ngủ trong xe cả đêm sao?" - Cô nín bặt, mất một lúc lâu sau mới run giọng hỏi lại - " Anh ấy không về nhà, cũng không vào khách sạn ngủ mà ngủ trong xe sao?"
Như hiểu được nỗi kinh ngạc của cô, anh chàng nhân viên liền nhe răng cười, cất giọng hồ hởi:
" À, tôi hôm qua cũng hỏi anh ấy như vậy. Nhưng anh ấy chỉ lạnh lùng nói rằng không có đem tiền để thuê khách sạn."
Mắt cô đã mở to nay càng to hơn, anh không đem theo tiền, một người giàu có như anh có thể quên đem theo tiền, hời hợt như vậy sao?
Ngẫm nghĩ một hồi lâu, đột nhiên cô lôi điện thoại từ trong túi ra, dò tìm tên của anh. Quả thật, anh đã lưu tên mình vào trong điện thoại cô.