Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134693
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/693 lượt.
ế tiếp, anh không đợi cô trả lời mà cứ thế đi thật nhanh vào nhà, gằng giọng như ra lệnh:
“ Đưa cô ấy vào nhà, không cho rời khỏi nơi này một bước!”
Vầng trăng sáng trên bầu trời bị màn đêm che khuất đi một nửa, sự tĩnh lặng trong bóng tối lan tỏa, có một chút thảng thốt, một chút đau thương và một chút tình cảm bị bỏ sót. Không biết mất bao nhiêu lâu, cô mới ngẫm được một thứ.
Đúng vậy! Chuyện của quá khứ, chẳng phải cô cũng có ý định nói với anh rõ ràng về quá khứ của mình hay sao? Để anh có thể hoàn toàn gạt bỏ đi tình cảm dành cho cô, không yêu cô nữa …
Rồi sau đó, cả hai người sẽ không ai nợ ai. Mỗi người đi về một con đường riêng của mình!!!
Không thuộc về nhau, không thuộc một thế giới!
LỰA CHỌN
{trích lời kể của Phương Nhã**
Từng ngày từng tháng được lắp đầy bằng những kí ức đau thương, đến mức dường như tự đánh mất đi nụ cười của chính mình. Giọt nước mắt nóng hổi không thể tự mình lau đi, những nổi đau không thể tự mình kết thúc... vậy thì đến lúc nào mới có thể thoát khỏi vũng lầy của quá khứ, tìm một người giúp ta vá lại con tim đang dần vụn vỡ?
Hạnh phúc đôi khi ngắn ngủi, nhưng lại có đủ sức mạnh để phá tan những đau đớn bủa vây giằng xé qua bao nhiêu năm tháng. Đi qua một con đường, rồi sẽ tiếp bước một con đường mới, ngã rẽ mới. Tuyệt đối không được quay đầu lại, không được vương vấn ... chỉ có vậy, ta mới tìm thấy được hạnh phúc đích thực trước mắt.
Phương Nhã, liệu cô có làm được không?
----------
Sắc đêm ảm đạm, cơn mưa ngoài trời đã dứt hẳn.
Từng ngọn đèn trên trần nhà vẫn sáng ...
Anh và tôi bây giờ, thật sự chỉ cách nhau mỗi một bức tường. Đã hai tiếng từ khi bước chân vào ngôi nhà này, một câu anh cũng không nói với tôi, một bước cũng không hề ra khỏi căn phòng của mình. Và tôi biết, anh đang rất khó chịu!
Ngày hôm nay tôi đã trải qua biết bao nhiêu cung bậc của cảm xúc, từ cảm động chuyển sang kinh ngạc, rồi biến thành sợ hãi tột độ khi bị Một Mắt bắt giữ, và cuối cùng là nỗi đau giằng xé khi gặp lại anh trong tình trạng trớ trêu này.
Hai năm trước, là tôi nợ anh. Lúc này, cũng là do tôi nợ anh. Suốt đời này làm sao có thể trả hết những ân tình mà anh đã làm cho tôi đây?
Tôi biết, bản thân đã quá tuyệt tình khi nói ra những lời đó. Nhưng tôi biết mình không sai, dù có phải bán mạng cũng phải trả hết số tiền tôi đã nợ anh, không thể để bản thân có dính liếu gì đến cuộc đời của anh được.
Vì tôi nhơ nhuốc, bẩn thỉu, sống trong vũng lầy tăm tối. Còn anh, một người ở vị trí cao quý của tầng lớp xã hội, tương lai sáng lạng, tuyệt đối không thể dính dáng đến một cô gái như tôi!
Bầu trời thấm đượm màu đen buồn bã u uất, hệt như tâm trạng của tôi lúc này. Khó khăn lắm tôi mới thoát khỏi trận tỉ tê sướt mướt của Thảo Nhi và chạy lên phòng anh. Nhưng không hiểu sao khi đứng trước cửa phòng thì lại chết trân ra đó, cả người đờ ra hệt như khúc gỗ.
Được một lúc, tôi lại hít một hơi thật sâu, sau đó mạnh dạn gõ cửa phòng, giọng lí nhí:
" Kevin!"
Mím chặt môi, tôi nín thở chờ đợi anh trả lời. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng kéo dài đến đáng sợ. Lần này, tôi gọi to hơn, cả người cũng đứng thẳng:
" Kevin!"
Đến khi tôi gọi tên anh lần thứ 3, bên trong phòng cũng không có tiếng trả lời. Nhưng sau đó lại có tiếng tiếng ngáy ngủ khe khẽ vang lên. Âm thanh đó tuy không quá chói tai, cũng không đến mức lớn ... nhưng lại vô tình khiến trái tim tôi hụt hẫng.
Thì ra là anh đang ngủ!
Bất giác, tôi tự cười nhạo mình rằng đã quá tự đề cao bản thân, xem rằng chính mình là người có vị trí quan trọng trong lòng anh, khiến anh phải đau lòng đến mức không buồn nhìn mặt tôi nữa.
Nhưng, sự thật có lẽ không phải như thế.
Không biết mất bao nhiêu lâu, tôi vẫn không thể nào nhấc chân khỏi đây, chỉ biết nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tưởng tượng ra khuôn mặt anh đang say ngủ, không lo âu tính toán, không chau mày mỗi khi tức giận ... và không tỏ ra đau đớn xót xa mỗi khi nhìn thấy tôi.
" Kevin, em xin lỗi!"
Tiếng ngáy ngủ vẫn đều đều, trong không gian vắng lặng vẫn chỉ có một mình tôi độc thoại. Không biết từ lúc nào, gương mặt đã ướt đẫm những giọt nước mắt, có muốn ngăn lại cũng không thể được.
" Em đã từng nói với anh, dù cho quá khứ của em như thế nào. Thì hiện tại người em yêu là anh, tuyệt đối sẽ không rời xa anh. Nhưng ..."
Tôi dựa lưng vào tường, đôi mắt đẫm lệ nhìn lên trần nhà, nói tiếp:
" Em rất hối hận, khi ngày xưa đã hứa với anh một điều vọng tưởng. Anh biết không, Jessica yêu anh ... là thật. Nhưng khi ký ức ngày xưa đã trở lại, thì em đã không còn là Jessica mà anh yêu nữa.Em là Mai Phương Nhã, một cô gái hoàn toàn xa lạ không thể yêu anh!"
Ánh mắt sầu thảm, tim quặn lên hệt như bị ai đó cào xé:
" Kevin, anh đã hiểu rồi đó. Em là Phương Nhã, không phải là cô gái ngây thơ không biết gì như ở Hàn Quốc nữa. Em thật sự cám ơn anh đã ban cho em một thân phận, một gương mặt và một cuộc sống mới. Hai năm qua là khoảng thời gian hạnh phúc nhất mà em có được, không lo âu, không đau khổ. Thế nhưng, đi rong chơi đến đ