Tác giả: La Thùy Dương
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/716 lượt.
gì?” – Quai hàm anh siết chặt lại, bóng lưng cao gầy đổ nghiêng xuống mặt đất – “ Có chuyện gì không ổn. Tiếp tục tìm kiếm bọn họ. Tôi sẽ đến ngay!”
“ Kevin!”
Giọng Phương Nhã nghèn nghẹn nhưng chất chứa sự lo lắng đột ngột cất lên, lúc này anh mới sực tỉnh xoay đầu lại. Đôi mắt u ám hệt như đêm đen:
“ Anh có công chuyện phải giải quyết. Nếu em muốn, có thể ở lại đây!”
Nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc xen lẫn bất ngờ của cô, tim anh như hẫng một nhịp. Cho dù không muốn, anh cũng phải thừa nhận rằng bản thân rất ích kỷ.
Không nói thêm câu nào nữa, anh ra lệnh cho những vệ sĩ đứng cạnh cô theo anh về công ty. Chỉ để lại đúng hai người ở lại bảo vệ cho Phương Nhã, sau cùng xoay người bước đi không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
Rời khỏi bệnh viện, một vệ sĩ thân cận đứng cạnh anh lúc này mới lên tiếng:
“ Cậu chủ, chỉ hai người ở cạnh cô Jessica liệu có ổn không?”
Bước chân anh dừng lại, nét mặt trở nên đăm chiêu vài giây rồi ngay lập tức trở về trạng thái bình tĩnh, cổ họng khàn phát ra tiếng:
“ Cô ấy đâu phải là con nít, không cần phải giám sát cô ấy 24/24 như vậy. Hiện giờ cũng không có nguy hiểm gì, không cần phải lo!”
Giọng của anh không giận dữ, cũng không tỏ bất kỳ thái độ nào để người khác nhìn ra được. Tuy nhiên, những vệ sĩ đứng bên cạnh hoàn toàn thấy rõ được hai bàn tay anh ra sức nắm chặt, rồi lại buông ra, cứ như vậy vài lần, hệt như đang cố sức khắc chế cảm xúc nào đó.
Ánh đèn đường phát sáng, bóng dáng anh nhanh chóng bị màn đêm đen nuốt chửng.
Sau khi anh bỏ đi, ngay hành lang bệnh viện chỉ còn lại mình cô và hai người vệ sĩ. Cô không nghĩ nhiều như anh, vì trong lúc này mọi thứ không có gì quan trọng bằng cái chết của Quốc Thịnh.
Thế mà trong khoảnh khắc nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Kevin, cô hiểu rằng chính mình đã vô tình làm anh buồn. Khi cô chưa kịp nói câu nào khác, thì anh đã không nói không rằng quay lưng bỏ đi.
Cho dù người cô yêu là anh, nhưng khi đối mặt với cái chết của người yêu cũ, tất nhiên rằng ai cũng khó tránh khỏi cú sốc lớn. Không đi cùng nhau trên một con đường, không trao trọn cho nhau một trái tim cùng nhịp, nhưng chí ít vẫn có thể là bạn.
Là quá khứ, không thể nào so sánh với hiện tại. Tình yêu một thời dành cho Quốc Thịnh, cô sẽ luôn ghi nhớ trong lòng. Nhưng người ngự trị trong trái tim cô lúc này chính là anh!
Chẳng lẽ điều này, anh vẫn không hiểu?
Nắng tắt, rồi nắng lên ...
Tình cảm nảy nở giữa cô và anh ngày càng lớn dần, đến mức không thể kiểm soát được những suy nghĩ ngây thơ vụng dại của mối tình đầu nữa. Cứ như thế, một năm sau, họ chính thức yêu nhau dưới những ánh mắt tò mò của các bạn học.
Khoảng khắc năm đó, cũng chính là một bước chuyển thay đổi cả cuộc đời cô bé Mai Phương Nhã.
Tình cảm tưởng chừng giản đơn giữa cô và anh dần dần rạn nứt bởi sự xuất hiện của Cẩm Tú – con gái của ông trùm thế giới ngầm Một Mắt, là kẻ mưu mô hiểm độc nhưng lại yêu cậu thanh niên Quốc Thịnh đến si dại.
Chỉ với thời gian ngắn ngủi, cả cuộc đời cô bị hủy hoại khi bản thân vô tình rơi vào những ghen tức ích . Đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, cô khi đó đã hoàn toàn biến đổi tâm tính lẫn khuôn mặt. Trở thành một cô gái mang vẻ mặt xấu xí với tâm can chứa đầy sự thù hận!
Một ngày, rồi lại một đêm. Cứ như thế, tình yêu ngày xưa của hai người cũng dần tàn phai theo năm tháng. Vì những biến chuyển cuộc sống xô đẩy, anh và cô đã rời xa nhau từ lúc nào cũng không hề hay biết. Để rồi một ngày, vụ tai nạn và cuộc hội ngộ bất ngờ giữa cô và vị giám đốc Việt Kiều trẻ tuổi càng khiến tình yêu giữa hai người chôn vào dĩ vãng.
Hai năm sau gặp lại, cô và anh tái ngộ với nhau trong một hình hài, một thân phận hoàn toàn khác biệt với ngày đó. Cô mang tên Jessica, yêu một người con trai khác và điều quan trọng nhất, khi đó cô là một người sống không hề có ký ức, hoàn toàn là một Jessica mang gương mặt khác. Còn anh ...
Anh khi đó, đã mang danh nghĩa vợ chồng với Cẩm Tú, và làm cha nuôi của đứa bé nhỏ hai tuổi, cùng với sự nghiệp ngày càng đi theo quỹ đạo. Cậu thanh niên nghèo của khi xưa từ lâu đã không còn nữa ...
Hai năm trước, sự xuất hiện của Cẩm Tú đã khuấy đảo cuộc sống yên bình giữa hai người. Thì hai năm sau, chính vì thời gian và cuộc đời xoay chuyển, đã vô tình kéo cô rời xa anh, vĩnh viễn.
“ Rào! Rào!!!”
Những dòng nước liên tục chảy ra ào ạt, cô hất những giọt nước trong vắt lên mặt như cố gắng xoa diệu cơn đau thắt trong lòng. Đứng trong phòng vệ sinh của bệnh viện được gần nửa tiếng đồng hồ, cô vẫn không tài nào chấp nhận nổi sự thật.
Cô đã cùng quyển nhật ký đi đến hết cuộc hành trình, đến khi những dòng chữ cuối cùng kết thúc cũng là lúc một loạt kỷ niệm về quá khứ ào ạt hiện lên trong đầu cô như một đoạn băng sống động. Mọi ký ức của những ngày tháng có Quốc Thịnh trong đời giờ đây đã biến thành ngọn dao cắm thẳng vào tim cô một nhát, đau đớn đến mức cô có thể nghe được tiếng tim mình tan vỡ.
Cơn phẫn uất trào dâng trong lòng, khiến