XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Sa Ngã

Thiên Thần Sa Ngã

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.

áo chị rồi.
- Có gì đâu. – Đạm Ngọc cười độ lượng.
… Hôm trước, Nhi Nhi vẫn còn cố giả vờ kiên cường được, nhưng hôm sau thì cô nàng cuối cùng cũng lộ tẩy gan chuột nhắt, nhìn vị bác sĩ với con dao mổ, khuôn mặt Nhi Nhi thật hết sức hãi hùng, Đạm Ngọc nhìn mà thấy thương.
Nàng nhắm mắt lại, lại một lần nữa thầm cầu nguyện.
Khoảng mười phút sau, cửa phòng phẫu thuật mở ra, cô y tá đỡ Nhi Nhi hai chân mềm nhũn ra ngoài.
- Cô là người nhà của cô ấy à? Mau dìu cô ấy sang bên kia nghỉ ngơi!
Cô y tá vẻ lạnh lùng nói với Đạm Ngọc, chắc cô ta đã quá quen với cái trò “đi hai về một”, nên thành ra vô tình bất nhân.
Đạm Ngọc cẩn thận dìu Nhi Nhi, phát hiện ra cô bé đang rất yếu.
- Con… con em không còn nữa phải không chị?
Đạm Ngọc đang quỳ xuống xỏ giày cho Nhi Nhi, chợt nghe tiếng hỏi yếu ớt như không còn sinh lực. Cô bé vẫn đang nằm trên đi văng, đôi mắt nhắm nghiền.
- Ừ… Đạm Ngọc đứng dậy, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Nhi Nhi.
Nhi Nhi chẳng nói gì nữa, khuôn mặt không hề biểu lộ chút cảm tình nào, từ đôi mắt vẫn nhắm chặt, những giọt lệ lách ra lăn xuống phía tai.
Đạm Ngọc nhất thời không biết làm thế nào, nàng nhớ lại mười lăm phút trước, cô bé vẫn còn do dự lẩm nhẩm: “Em muốn đặt tên nó là Hải Hải… cái tên tượng trưng cho sự to rộng sâu xa của đại dương… to rộng như cái bờ biển chị em mình đến hôm qua ấy”.
Gần mười lăm phút đi qua, tất cả niềm vui và sự hồn nhiên của cô bé dường như cũng đã theo “Hải Hải” mà vĩnh viễn ra đi.
Còn gì nhanh hơn, lạnh lùng hơn và vô tình hơn con dao phẫu thuật đây?
Lúc đó, Nhi Nhi nằm trên đi văng, khuôn mặt nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt, đôi mắt vốn linh hoạt giờ nhắm nghiền như không còn sức sống.
Cô bé bỗng mở miệng nói:
- Đạm Ngọc, em cảm thấy em cứ mở mắt ra là con em sẽ ra đi vĩnh viễn, nhắm mắt vào thì Hải Hải sẽ vẫn còn ở đây… Thật đấy! Chị tin em đi! Thật đấy…
Đạm Ngọc không làm phiền cô bé, để cô nằm trên đi văng mà nhớ về đứa con đã mất. Cô bé vẫn nhắm mắt, chỉ đôi khi hàng mi rung động rồi những giọt lệ từ từ ứa ra.
Thế nhưng… đàn ông có bao giờ nhìn thấy cảnh đó?
Có lẽ, suốt đời Đạm Ngọc cũng không thể quên rằng có một cô gái đã nói với nàng: “… Em muốn chị làm mẹ đỡ đầu cho con em, được không Đạm Ngọc…?”
Đôi mắt Đạm Ngọc không kìm được cũng chợt nhạt nhòa ướt.






Nhi Nhi nhận được điện thoại của Hà Duy, thông báo cô đã được lọt vào top 20 người đứng đầu. Lúc nhận cuộc điện thoại này, Nhi Nhi vẫn còn nằm trên giường, hai ngày sau khi nạo thai.
Nhi Nhi bình tỉnh hỏi đầu dây bên kia:
- Thế Nhậm Đạm Ngọc thì sao?
- Ơ…
Đối phương chắc không ngờ lại bị hỏi câu này, lặng đi một lát rồi nói qua loa:
- Vâng… Em sau này… Nói thế nào nhỉ? Tuy anh ấy bỏ rơi em, nhưng em vẫn nhớ anh ấy!
Nhi Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ, nói buồn buồn:
- Đạm Ngọc, sau này chị nhất định phải biết quý trọng người đàn ông yêu chị nhé! Bởi vì… ít lắm!
Đạm Ngọc nghe những lời ấy từ miệng cô bé vĩnh viễn không bao giờ lớn, lạ cái là không hề cảm thấy trái tai. Không biết tự lúc nào, Nhi Nhi đã trở thành một chuyên gia tình yêu, không ngừng thốt ra những đạo lý cao siêu.
Lạ thay, đối với Đạm Ngọc, nó lại vừa vặn và thâm sâu ghê gớm.
Hà Duy gần như ngày ngày đều gọi điện thoại nhưng Đạm Ngọc nhất định không nghe; nhìn người gọi cửa mà là Hà Duy cũng đều lập tức đóng lại… Hà Duy gửi hàng trăm tin nhắn: “Đạm Ngọc, hãy tha thứ cho anh, chỉ vì anh muốn ở bên em! Chỉ trừ những tiền bạc giàu sang mà Tào Lợi Hồng có thừa, thì cái gì anh cũng có thể cho em được…”
Nếu nói Đạm Ngọc không có tình cảm gì thì cũng không phải. Đối mặt với một tấm lòng hết sức chân thành như thế, bất kỳ cô gái nao cũng phải cảm động. Chỉ là Đạm Ngọc đem cái cảm động của nàng mà nén sâu vào tận đáy lòng và để cho sự hận thù vì cái quý giá đã mất phát tiết ra ngoài mà thôi, như thể cái người đàn ông yêu nàng là kẻ thù số một của đời nàng vậy.
Khi Nhi Nhi múc từng thìa, từng thìa canh gà cho vào miệng, khuôn mặt cô cũng hồng dần lên.
Có vẻ như cô bắt đầu trở nên thanh nhã, bắt đầu có khí chất giống Đạm Ngọc với dáng vẻ uyển chuyển, nụ cười nhẹ xinh xắn và cũng bắt đầu có thói quen sử dụng giày cao gót khi đi lại. Rõ ràng, nếu như loại đàn ông cấp thấp nhìn thấy bạn mà phải tỏ vẻ nể sợ thì nghĩa là bạn đã có đầy đủ sự tự vệ cần thiết của người phụ nữ rồi.
- Chị thấy hình như em đã trưởng thành rồi. – Đạm Ngọc nhìn Nhi Nhi nói vui vẻ.
- Vâng, có lẽ thế! – Nhi Nhi quay sang cười rồi lại tiếp tục thu dọn đồ đạc – Cái đó phải cảm ơn chị, và… Hải Hải.
Có vẻ như Nhi Nhi muốn nói là cảm ơn cậu người yêu cũ, nhưng nói không nên lời đành tiện miệng nói tên đứa con đã mất.
- Ngày mai mấy giờ em lên máy bay? – Đạm Ngọc hỏi.
- 10 giờ sáng chị ạ. – Nhi Nhi trả lời, một lần nữa những giọt lệ lại dâng đầy trong đôi mắt – Em sẽ không bao giờ quay lại Thượng Hải nữa, chắc cũng vĩnh viễn chẳng được gặp lại chị. Đạm Ngọc, em sẽ nhớ chị lắm!
Nói rồi, Nhi Nhi lao đến ôm chặt lấy Đạm Ngọ