XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Thần Sa Ngã

Thiên Thần Sa Ngã

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341209

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1209 lượt.

oa lại vào trong tủ, vừa nói không âm sắc:
- Muốn đồ rẻ thì nước hoa dởm đầy, ra chợ bên kia kìa, hai tệ một lọ, mà bảo đảm là lọ rất to ! hoặc là cứ hít không khí trong lành kia thôi cũng được…
Tôi trợn mắt nhìn cô ta – cái miệng mới độc địa làm sao, thế nghĩa là khinh thường, móc mỉa tôi phải không?
- Gói lại cho tôi, cái lọ lúc nãy ấy! – tôi nhướng mày nói to.
Vẻ mặt tươi cười lúc nãy lập tức quay lại. Kể cũng lạ, cơ mặt hoạt động nhiều thế mà cô ta không mệt nhỉ?
Về đến nhà, Đạm Ngọc không nói một lời, nàng cứ đứng bần thần mãi ở ban công. Tôi không biết nàng đang nuối tiếc đôi giày hay đang khinh bỉ tôi vì không nỡ bỏ ra 100 nghìn mà chuồn đi như một con sóc. Nàng tỏ ra u buồn như vậy, tôi cũng chẳng có hứng thú đi tìm đáp án nữa.
Tôi bảo để tôi đi nấu cơm. Nàng chẳng trả lời, tôi đợi tận hai phút sau mới nhận được cái gật đầu máy móc.
Tôi vào nhà bếp làm cơm, giống hệt đứa trẻ biết lỗi, biết điều tự tìm những việc nhà mà làm mong chuộc tội. Vừa làm tôi vừa tưởng tượng, tí nữa làm tình với Đạm Ngọc xong, tôi sẽ làm một màn ảo thuật lấy ra lọ nước hoa, chắc chắn nàng sẽ cười ngất luôn.
Nghĩ đến đây, tôi không tránh khỏi nở một nụ cười ngớ ngẩn.
Lúc đang vo gạo, tôi nghe thấy tiếng di động của Đạm Ngọc reo chuông, rồi đến tiếng nàng xưng tên trong máy. Ngôi nhà vốn yên tĩnh giờ bỗng rộn rã tiếng nói cười của Đạm Ngọc.
Trí tò mò trong tôi bỗng bùng lên đòi biết người gọi điện thoại là ai và nói những gì. Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa bếp, thò nửa cái đầu ra ngoài, ra sức áp tai vào bức tường phòng khách… nghe thấy câu nói cuối cùng của Đạm Ngọc trước khi cúp máy, “Được rồi, được rồi! Tôi sẽ đến ngay! Nhớ đợi tôi đấy!… Ừ, thế nhé. Bái bai!”

- Em định đi sao?
Tôi ngay lập tức chạy ra hỏi, nhìn thấy Đạm Ngọc, lúc này đang trang điểm lại, khuôn mặt dường như đã lấy lại được sức sống.
Nàng bắt đầu thay quần áo, đi giày thể thao, trang điểm trẻ trung, tươi tắn, chuẩn bị ra ngoài.
- Em đi gặp ai thế?
Tôi nghiêm mặt hỏi, nhưng lại không cẩn thận để lộ ra những tia lo lắng trong ánh mắt.
- Con trai Tào Lợi Hồng.
- Làm gì?
Tôi không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục truy hỏi.
Đạm Ngọc lườm tôi qua khóe mắt, trả lời:
- Cậu ta tụ tập bạn bè, gọi em cùng đi.
- Nhưng …
Tôi nhất thời không tìm được lý do gì giữ nàng lại:
- Anh sắp nấu xong cơm rồi.
- Ồ, em không ăn đâu, anh đừng đợi.
Nàng nói, tay mở cửa.
- Không được đi! – Trong lúc cấp bách, tôi trầm giọng ra lệnh, tỏ khí thế của người đàn ông.
Đạm Ngọc đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái, nàng ngẩng cao đầu, thở một hơi dài và không chút do dự bước ra khỏi cửa.
Người con gái đã ở bên tôi, cùng tôi trải qua bao ngày tháng, giờ ra đi chẳng buồn ngoái lại, thậm chí cũng không thèm nói với bạn trai một lời an ủi tượng trưng nữa.
Nàng để bạn trai bàng hoàng đứng một mình giữa phòng, lưng đeo tạp dề, tay vẫn còn cầm chiếc rá vo gạo. Tất nhiên, nếu có thể gọi đó là bạn trai.






Bước ra khỏi phòng Hà Duy, Đạm Ngọc mới phát hiện ra là trời đang mưa, mưa xuân.
Mưa rắc nhẹ vào mặt nàng lành lạnh, những hạt bụi nước li ti đọng trên hàng mi, làm xuất hiện trước tầm mắt nàng một vòng tròn tắng nhỏ – chớp mắt một cái, biến thành hai vòng.
Đạm Ngọc nhìn lại lần cuối tòa nhà, phát hiện ra mình có thể ngay lập tức nhận ra cửa số căn hộ của Hà Duy.
Ánh đèn màu trắng nhạt nhòa tỏa ra từ căn phòng khách nhà Hà Duy bỗng tắt phụt. liền đó, ánh đèn màu vàng chanh trong phòng ngủ lại bật lên thay thế.
Nàng lắc đầu, rũ hết những tiếc nuối còn sót lại, thầm nói lời xin lỗi.
Ngay giây đầu tiên, khi Đạm Ngọc chẳng thèm nhìn đến những ngăn cản của Hà Duy mà bước ra khỏi phòng, lòng nàng biết rõ ràng chuyện của hai người thế là đã hết.
“Đạm Ngọc!” Có tiếng người gọi tên nàng.
Đạm Ngọc quay lại, thấy Tiểu Nhiễm đang đứng dưới mái hiên tòa nhà đối diện, vẫy tay rối rít. “Đến đây!” – Cậu ta hét.
Cậu này thậm chí chẳng nỡ bước ra mấy bước, cứ lười biếng đứng nguyên đấy mà chào hỏi.
Đạm Ngọc lặng đi mấy giây, cuối cùng nàng bước về phía Tiểu Nhiễm, thấy mình sao giống con chó vui sướng chạy lại sau tiếng huýt sáo của ông chủ thế.
Nàng lại nhớ lúc ngồi sau xe đạp Hà Duy, hít hà mùi mồ hôi rất đàn ông từ người anh lẫn trong cơn gió thổi tới, chỉ ôm chặt lưng anh thôi cũng cảm nhận được những phấn khích và niềm vui trong anh. Bỗng nhiên nghĩ đến những dụng ý của Hà Duy.
Giống như thời xưa, người phụ nữ ngồi trên thuyền, người đàn ông ở bên bờ quấn dây thừng vào vai ra sức kéo thuyền… Như thế mới có thể cảm nhận được vị nguyên sơ nhất của ái tình.
- Nhanh lên! Cô thích dầm mưa à? – Tiểu Nhiễm thúc giục.
- Ờ! – Đạm Ngọc trả lời, đẩy nhanh bước chân.
Đến trước mặt Tiểu Nhiễm, cậu ta nhìn Đạm Ngọc một cái, khoanh tay kêu ca:
- Xem cô ướt hết rồi kìa! Mặt toàn là nước, mau lau đi!
Đạm Ngọc lôi giấy ăn từ trong túi ra, lau nước đẫm trên mặt – nhàn nhạt là nước mưa, mằn mặn là nước mắt.
- Cô cũng thật là, tôi bảo c