XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.

, cô ngượng ngùng cúi đầu, "Đây là thật sự a!"
"Tường Vi!" Ám Dạ Lệ nâng mặt cô lên,"Tuy chúng ta lập tức sẽ kết hôn, nhưng anh vẫn đang cảm thấy em rất xa rất xa anh, rất xa. . . . . ."
"Em. . . . . ." Dạ Tường Vi có chút chột dạ không dám nhìn thẳng hắn, rất sợ bị hắn nhìn ra bóng dáng khác trong mắt cô.
Ám Dạ Lệ chậm rãi ôm sát cô, "Mặc kệ em rất xa anh, anh cũng sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em, vẫn. . . . . ."
Dạ Tường Vi bỗng nhắm hai mắt lại, thân thể cứng ngắcgiống như gạch, muốn phản kháng, nhưng ép buộc mình kiềm chế.
Hơi thở ấm áp của hắn càng ngày càng gần, càng ngày càng nóng bỏng, khi môi hắn sắp phủ lên môi cô, ngoài cửa truyền đến giọng nói kịp thời "Lệ! Đã đến giờ rồi. . . . . ."
Hạ Lan Xích nói xong, mới chú ý tới bọn họ đang ở làm gì, "Thực xin lỗi, hình như tôi tới không đúng lúc, các người tiếp tục tiếp tục đi, tôi nói cha sứ chậm lại một chút."
"Không cần." Ám Dạ Lệ lạnh lùng trừng mắt nhìn Hạ Lan Xích, quay đầu nhìn Dạ Tường Vi ánh mắt liền biến thành dịu dàng, nói: "Anh chờ em." Sau đó đi ra ngoài.
Dạ Tường Vi chậm rãi mở mắt ra, trong đôi mắt trong suốt lóe ra ánh sáng nhạt.
"Dạ Tường Vi." Giọng nói trầm thấp từ tính như tiếng đàn violon vọng lại.
Cái giọng nói này kích thích tiếng lòng của cô, Dạ Tường Vi thoáng chốc sửng sốt, bỗng dưng xoay người, đôi mắt thăm thẳm sáng lên. Cảm giác phản ứng của mình có phần quá mức, bĩu môi, giống như người xa lạ lạnh lùng hỏi: "Sao anh lại tới đây?"
Hai tròng mắt của Ám Dạ Tuyệt hiện lên một chút sợ hãi, "Em có thể không gã cho anh ta được không. . . . . ." Qua một lúc lâu sau, thấy Dạ Tường Vi không có chút biểu cảm gì, lại hỏi: "Em có thể không gã cho anh ta được không, có thể vì anh mà không gã cho anh ta được không?"
Coi như là cầu xin, Ám Dạ Tuyệt đã buông bỏ tất cả tự tôn.
Tuyết nhi, Tuyết nhi của hắn ở ngay trước mắt. Không chỉ có buông bỏ tự tôn mà thôi, muốn mạng sống của hắn, hắn cũng sẵn lòng trả giá vì cô.
Dạ Tường Vi vuốt cằm, không dám nhìn hắn nửa, vẻ mặt đó đôi mắt như nước đó, giống như đang từng chút từng chút hút cô vào. Cô khẽ cắn môi, lắc đầu nói: "Thật xin lỗi!"
Em Là Của Anh.
Dạ Tường Vi ổn định cảm xúc lại một chút, nói: "Thật xin lỗi, tôi. . . . . . Tôi không thể."
"Em yêu anh ta?" Mắt Ám Dạ Tuyệt tối sầm lại, khó khăn hỏi ra những lời này.
Khóe mắt cô mắt lóe lên, "Ừm. . . . . ." Cô nhẹ nhàng gật gật đầu, "Chúng tôi sẽ hạnh phúc ."
Ám Dạ Tuyệt cảm thấy trái tim mình như bị vũ khí sắc bén đâm một nhát, máu tươi liền chảy ròng ròng, đau đến toàn thân run lên, ngay cả mỗi một lần hít thở đều đau đớn.
"Dạ tiểu thư, bây giờ đến lượt cô vào rồi." Nhân viên công tác đi đến, bên người là hai hoa đồng. Bé trai xuất sắc mặc bộ âu phục nhỏ, giữa cổ là một cái nơ con bướm màu đỏ. Bé gái mặc váy công chúa nhỏ màu trắng, trên váy là lụa mỏng xếp tầng dày đặc, giống như thiên sứ nhỏ đáng yêu.
Ám Dạ Tuyệt xoay người, nhìn thấy Khả Khả và Nhạc Nhạc, lông mày cau lại.
Nhạc Nhạc thấy nét mặt phẫn nộ của cha nuôi, rất sợ hắn mở miệng nói chuyện với cô bé và Khả Khả, nếu vậy thì tất cả kế hoạch đều đổ sông đổ biển hết . Nhạc Nhạc tiến lên kéo tay Dạ Tường Vi, "Chị gái xinh đẹp, chú mặt nạ tuấn tú đang đợi chị a...!"
"Ừm!"Dạ Tường Vi hôn một cái lên gương mặt trắng nõn của Nhạc Nhạc, "Em thật đáng yêu a...!"
"Chị gái xinh đẹp, chẳng lẽ em không đẹp trai sao?" Khả Khả giống như đang tranh công, đi đến bên cạnh Dạ Tường Vi i, mặt để sát vào cô.
Nhạc Nhạc đẩy mặt cậu ra, "Tránh ra, có biết nam nữ thụ thụ bất thân hay không!"
Dạ Tường Vi bị này hai cái đứa bé này chọc cười rồi.
Khả Khả và Nhạc Nhạc kéo làn váy thật dài của cô đi ra phòng nghỉ, lúc Dạ Tường Vi đi qua Ám Dạ Tuyệt, dừng bước, "Cám ơn anh đã đến tham gia hôn lễ của tôi, tôi cần lời chúc phúc của anh." Sau đó, không lưu luyến đi qua người hắn.
Nhạc Nhạc đưa làn váy dài cho Khả Khả, chạy ra ngoài, "Cha nuôi, không nên đau lòng a! Con cùng Khả Khả còn có chú dao găm sẽ giúp cha cướp cô dâu trở về." Sau đó làm ra tư thế "OK".
"Chú dao găm? Lăng Phong Ngãi cũng tới?" Ám Dạ Tuyệt có chút kinh ngạc.
Biết ngay ba người chỉ sợ thiên hạ không loạn này sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ.
"Dạ! Nhưng mà chú dao găm rất đào hoa a..., ở đây có một chú đẹp trai nhìn trúng chú ấy a." Nhạc Nhạc không chỉ thích quấy rối chim uyên ương, còn thích tuyên dương trắng trợn, cho dù là chuyện hư ảo cũng có thể vặn vẹo thành sự thật.
"Đẹp trai, chú đẹp trai, nam ?" Ám Dạ Tuyệt khó có thể tin.
"Đúng a...! Thì ra chú dao găm thích nam a." Nhạc Nhạc ngước đôi mắt trong suốt lên nhìn hắn, cẩn thận nói: "Cha nuôi cũng phải cẩn thận, cha đẹp trai như thế, ngộ nhỡ chú dao găm thích cha. . . . . ."
Ám Dạ Tuyệt cau mày, thở dài mà lắc đầu, bây giờ trong đầu đứa nhỏ này đang suy nghĩ cái gì chứ.
"Tóm lại một câu, cha nuôi không nên đối xử tốt với chú dao găm, không được để chú ấy thích cha!" Nhạc Nhạc vẫy vẫy tay với hắn rồi chạy theo hướng Khả Khả.

Nhà thờ thiêng liêng được ánh mặt trời bao lấy, giống như tự tản