Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng
Tác giả: Hoa Noãn
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 134555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/555 lượt.
ia hoa hồng cho cổ đông à.” Nhìn dáng vẻ tức giận bất bình của cô, Phó Thực Ân nở nụ cười, có ý chỉ ra.
“Cổ đông” bị chỉ đến thế này mới cười lên. “Nói cũng đúng, tất cả đều dựa vào cổ phiếu công ty các anh mới có thể khiến cái quán nhỏ này của em hoạt động được.”
Những năm gần đây tuy rằng năng lực của cô có hạn, không thể trợ giúp công việc cho anh, nhưng sau khi cô học đại học bắt đầu làm thêm, liền mang toàn bộ tiền tiết kiệm được, cầm đi đổi thành cổ phiếu của tập đoàn Phó thị.
Đây là sự tin tưởng cùng ủng hộ của cô đối với Phó Thực Ân, cô nguyện ý đem toàn bộ thân gia (bản thân và gia đình)của mình đánh cuộc lên người anh.
Mà sự thật chứng minh cô không nhìn lầm người.
Mấy năm qua này tập đoàn Phó thị phát triển đa nguyên hóa*, giá cổ phiếu cũng nước lên thuyền lên, tăng gấp mấy lần. Dựa vào cổ phiếu, cô tích trữ một khoản mở một cửa hàng nhỏ, tìm được chỗ dừng chân an thân gần với anh nhất.
*đa nguyên hóa: mở rộng phạm vi sản nghiệp, tiến quân vào nhiều ngành nghề khác nhau
“Đáng tiếc cái đầu thông minh của em toàn dùng vào chỗ nhàn hạ.” Anh cười lắc đầu.
“Đừng chỉ nhìn vào chỗ nhàn hạ đó! Cái nhàn hạ của em thật ra là một loại vất vả đấy.” Cô đúng lý hợp tình nói.
Phó Thực Ân nuông chiều cười cười, chuyển đề tài. “Qua một thời gian nữa, đứa em trai tùy hứng kia của anh có lẽ sẽ kết hôn.”
“Cùng chị Dư Phi ạ?” Lục Hân Á kinh ngạc hỏi.
Khi cô vào nhà họ Phó được nửa năm, Tôn Dư Phi liền từ trường Nam bộ chuyển về Bắc bộ, cũng bắt đầu về Phó viên giúp đỡ Phó Thực Ân, hai cô gái tuổi xấp xỉ nhau hàn huyên nói chuyện, bất tri bất giác liền trở thành bạn tốt.
Cô biết chị Dư Phi không nói chuyện yêu đương nguyên do là vì nhị thiếu nhà họ Phó, nhưng cũng không nghĩ tới nhiều năm trôi qua như vậy rồi, bọn họ nhớ cũng không nhớ đối phương, nhưng cuối cùng còn trở thành người nhà.
“Đúng vậy, cũng chẳng có ai khác muốn nó.” Phó Thực Ân cười khẽ. “Dư Phi muốn tìm em làm phù dâu, buổi tối sẽ đề cập với em.”
“Phù dâu!” Lục Hân Á hưng phấn mà trợn tròn đôi mắt sáng. “Thật vậy ạ?”
“Mấy cô gái các em, vừa nghe có cơ hội mặc quần áo đẹp, ánh mắt đều phát sáng hết cả lên.” Phó Thực Ân trêu chọc nói.
“Mới không phải đâu. Đó là……” Đó là bởi vì em muốn cho anh xem dáng vẻ của em khi mặc lễ phục phù dâu. Lục Hân Á không có nói ra miệng, áp chế khát vọng lui tới trong lòng, tràn ra nụ cười ngọt ngào “Em nhất định sẽ đi!”
Chạng vạng, Tôn Dư Phi quả nhiên gọi điện tới, sau khi kết thúc bữa tối bận rộn, Lục Hân Á trước thời gian quẳng cửa hàng lại cho A Thác, hứng thú vui vẻ chạy tới nhà Tôn Dư Phi.
Từ khi bắt đầu quen biết Tôn Dư Phi, cô chỉ biết trong lòng Tôn Dư Phi vẫn có một người, người đó chính là em trai Phó đại ca, cô đã thấy qua người đó trong ảnh chụp, đã trộm mắng trong lòng rất nhiều lần, bao gồm vì sao anh ta không trở lại chia sẻ áp lực với Phó đại ca, vì sao nhiều năm vậy rồi không quay lại gặp Tôn Dư Phi…… Nay người bị cô mắng nhiều năm, hôm nay vẫn là lần đầu tiên xuất hiện trước mắt.
“Xin chào, em là Lục Hân Á.” Yên lặng oán thầm đối phương đã nhiều năm như vậy rồi, khó tránh khỏi có chút chột dạ, Lục Hân Á cũng phá lệ có lễ phép hơn.
Phó Ngộ Hi cùng Phó đại ca tuy rằng ánh mắt có vài phần tương tự, nhưng hai người là kiểu hình hoàn toàn khác nhau, Phó đại ca anh tuấn tao nhã, khí chất nội liễm, Phó Ngộ Hi lại là kiểu đại thiếu gia có tiền không ai bì nổi, Tôn Dư Phi đứng ở bên cạnh, căn bản như là dân nữ bị cưỡng đoạt.
“Tôi biết cô.” Nhị thiếu gia nhà họ Phó quả nhiên có phong phạm “Đại thiếu gia”, ngay cả cách dùng từ cũng ngạo mạn hơn người khác. “Từng ở trong nhà tôi.”
“Ngộ Hi.” Tôn Dư Phi vì vị hôn phu không lễ phép mà thấy xấu hổ, vội vàng kéo kéo cánh tay anh ta.
Phó Ngộ Hi khó hiểu nhìn cô ấy một cái, hồn nhiên không biết sao mình lại bị cảnh cáo.
“À, đúng…… Em từng ở trong nhà anh.” Người bình thường quả nhiên không được nhị thiếu gia để vào mắt, Lục Hân Á ngây ngô cười có lệ.
“Hai người nói chuyện đi, anh đi vào có việc trước.” Phó Ngộ Hi không sao cả nhún nhún vai, không khách khí nhẹ hôn lên môi Tôn Dư Phi một cái, xoay người trở về thư phòng,
Tôn Dư Phi bất đắc dĩ lại thẹn thùng đỏ mặt, kéo Lục Hân Á ngồi lên sô pha.
“Oa, anh ấy thật sự như chị nói, giống như mấy đại thiếu gia trên tivi vậy đó.” Lục Hân Á hưng phấn mà nói.
“Phó đại ca đâu có như vậy, nhìn không ra là em trai của anh ấy đâu.”
“Phó đại ca có vẻ ổn trọng hơn.” Tôn Dư Phi nở nụ cười, không chịu thua nói lại, “Hơn nữa ở trong lòng em, ai có thể tốt như Phó đại ca chứ?”
Lục Hân Á hoàn toàn không phủ nhận, lè lưỡi cười. “Chẳng qua anh ấy xem ra thật yêu chị, như vậy là tốt rồi.” Giọng điệu của cô có chút hâm mộ.
Từ sau khi tình cảm thầm mến với Phó đại ca ngày càng sâu, cô trở nên có chút đa sầu đa cảm, chỉ cần nhìn thấy đôi tình nhân dắt tay nhau liền hâm mộ, nhìn thấy đôi tình nhân cãi nhau mà không đành lòng, chỉ vì cô rốt cục hiểu được, lưỡng tình tương duyệt là kì tích khó khăn cỡ nào.
“Hân Á, đã lâu vậy rồi, em không định nói cho Phó đạ