XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Tác giả: Bát Trà Hương

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.

êu anh ấy sao?”
Lúc này, Ninh Mông không nói lại câu nào, ánh mắt mơ màng nhìn ra cửa sổ, lầm bầm nói: “Chị biết không, em cũng từng nghĩ mình đã yêu anh ấy.”
Nếu như em yêu anh, em cũng sẽ không phải chịu cảm giác đau lòng cùng tội lỗi thế này, nếu như em yêu anh, ông nội sẽ được nhìn thấy em thực sự hạnh phúc chứ không phải là thứ hạnh phúc giả tạo thế này. Cố Thừa Hiên, em thực sự hi vọng em yêu anh thật lòng.
“Đó cũng chỉ là do cô nghĩ mà thôi, thực tế thì cô vẫn không yêu anh ấy!” Tần Vũ Linh kích động đứng lên nói, “Thế nhưng tôi rất yêu anh ấy, yêu đến nỗi quên mất cả tuổi thanh xuân của mình! Hừ…Cô nghĩ cô chiếm được anh ấy thì chứng minh cô rất hạnh phúc sao? Cô có biết tại sao anh ấy bỏ cuộc sống sung sướng ở nhà để liều mạng làm bộ đội đặc chủng không? Bởi vì tôi đã từng nói, tôi thích người đàn ông có khả năng bảo vệ tôi cả đời, chẳng hạn như những nam quân nhân mạnh mẽ nhất của quân đội- bộ đội đặc chủng.”
Ninh Mông vẫn luôn cho rằng mình vẫn còn thích Tần Mặc, đối với Cố Thừa Hiên nhiều lắm cũng chỉ là có chút cảm tình mà thôi. Nếu không phải là không thích anh thì kết hôn cùng anh như mong muốn của ông nội, cô cũng không cảm thấy có gì sai, ít nhất cũng làm được điều mà người thân hi vọng. Nhưng lúc này nghe Tần Vũ Linh nói ra những điều này, cô cảm thấy trong cơ thể có nơi nào đó đang đau nhói.
“Chị Vũ Linh… quá khứ của hai người em không có quyền hỏi đến, nhưng bây giờ em sắp là vợ anh ấy cho nên chị cũng không có quyền hỏi đến chuyện hiện tại của anh ấy…” Ninh Mông có chút mệt mỏi ngồi xuống sofa.
Tần Vũ Linh bị đâm đúng chỗ đau, lạnh lùng cười nhưng nước mắt đã tràn ra: “Ninh Mông, cô nhất định sẽ hối hận… Đối với tôi, Cố Thừa Hiên là tất cả, tôi nhất định sẽ giành lại những gì thuộc về tôi.”
Ninh Mông cũng rơi lệ, cô không biết bây giờ nên làm thế nào, vì cái gì mà họ đã từng thân thiết với nhau như hai chị em ruột mà bây giờ chỉ vì một người đàn ông mà trở mặt với nhau thế này? Tình yêu quả nhiên có khả năng làm người ta đau.Đối mặt với sự tuyên chiến của Tần Vũ Linh cô cảm thấy quá mệt mỏi.
“Tùy chị….”
Tần Vũ Linh nhắm mắt để nước mắt rơi xuống rồi nghiến răng nghiến lợi nhìn Ninh Mông một hồi mới bỏ đi. Trên hành lang lối ra gặp Cố Thừa Hiên đang đi từ từ trở về, cô ta cười lạnh nói: “Vợ chưa cưới của anh thật sự không chịu nổi kích thích.”
Cố Thừa Hiên nhíu chặt chân mày, không thèm để ý đến Tần Vũ Linh, chạy một lần ba bước cầu thang nhanh chóng lên lầu. Vừa mở cửa ánh mắt anh đã vội vàng tìm kiếm thân hình nhỏ bé của cô, thấy cô đang co người ngồi trên sofa, tim anh thấy nhói đau.
“Tiểu Cửu…” Anh nhìn Ninh Mông đang cúi đầu ôm lấy đầu gối. Đã từng học qua tâm lý học nên anh hiểu tư thế ngồi này của cô bao hàm trong đó biết bao bất lực và do dự , “Tiểu Cửu…”
Ninh Mông nghe anh gọi mấy lần mới ngẩng đầu lên, trên mặt giàn giụa nước mắt, hình ảnh đó như khắc vào tim anh, vừa đau nhức vừa yêu thương.
“Anh đã về rồi?”
“Tiểu Cửu….” Anh quỳ một chân lên sofa, một chân đứng thẳng, cả người ngập trong ánh nắng mặt trời, cẩn thận nâng mặt cô lên vội vàng hôn xuống, môi anh dán vào môi cô, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Cửu, tin tưởng anh…” 






Người Ngốc Trong Phòng Bếp
Ninh Mông có chút kinh ngạc nhìn gương mặt anh tuấn của anh ngày càng tới gần, nhất thời thẫn thờ. Anh dán môi vào cánh môi khẽ mở ra của cô, cười nhẹ một tiếng. Trong tiếng cười của anh, Ninh Mông đỏ mặt, định đưa tay đẩy anh ra, lưỡi của anh lại đi trước cô một bước, từ trong miệng đưa ra, ở làn môi của cô nhẹ nhàng liếm, toàn thân cô như bị kích thích,giống như có một dòng điện nhỏ lập tức lan ra toàn thân.
“Anh…” Ninh Mông mở miệng muốn nói chuyện, vừa mới mở đôi môi đang đóng chặt ra, lưỡi của anh liền chen lấn tiến đến, cô liền lần nữa cứng đờ.
Có một số chuyện chính là bản năng của đàn ông, rất dễ dàng trở nên thông thạo, giống như hôn môi. Cố Thừa Hiên cũng không có nhiều kinh nghiệm hôn môi, nhưng lại yêu cực kì cảm giác cùng chiếc lưỡi thơm tho của cô triền miên sít sao. Lưỡi của anh đầu tiên là nhẹ liếm cô, cô sợ hãi lùi lại phía sau, anh nhắm hai mắt lại khẽ nhíu mày, đầu lưỡi tiến về phía trước tìm tòi, ôm cô. Sau đó kéo đến miệng mình, dùng răng nhẹ nhàng cắn.
Ninh Mông chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, hai cánh tay mềm mại chống trên sofa bắt đầu dao động. Cố Thừa Hiên thuận thế đặt cô xuống sofa, nằm đè lên trên người cô, cả quá trình đều lưu loát liền mạch, môi lưỡi của anh trước sau đều thuỷ chung quấn quít lấy cô.
Ninh Mông thật ra muốn xem một chút cuộc sống của bộ đội đặc chủng là như thế nào, nói: ”Ừ, tiết kiệm thời gian thôi, em còn muốn về với ông sớm một chút.”
“Vậy được.” Cố Thừa Hiên cũng không phải là người dài dòng, liền đồng ý, Ninh Mông vào nhà vệ sinh sửa soạn lại một chú rồi theo Cố Thừa Hiên xuống lầu.
Giờ này vẫn còn đang trong thời gian huấn luyện, Ninh Mông cúi gằm đầu đi theo Cố Thừa Hiên vào căn tin. Vừa vào cửa, Ninh Mông liền bĩu môi, cũng không khác biệt lắm so