Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Thiếu Tá Kết Hôn Đi

Tác giả: Bát Trà Hương

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.

g kiên cường kia là một loại hưng phấn hơn cả.
Ninh Mông không thể không thùa nhận, Cố Thừa Hiên trong lòng cô không có gì là không làm được. Cố Thừa Hiên đã cứu cô rất nhiều lần, cho nên trong lòng cô thì anh là một vị anh hùng bất khả chiến bại. Nhưng hôm nay từ trong miệng người khác cô biết được thì ra Cố Thừa Hiên cũng có thể thất bại thì cảm thấy đau lòng….
Cố Thừa Hiên nhìn la bàn, lại cúi đầu kiểm tra lại vũ khí, tầm mắt quét qua bình nước, ngẩng đầu nhìn bầu trời, lại nở một nụ cười.
Ba Tụng ngồi trước màn hình nhìn nụ cười thoáng qua của Cố Thừa Hiên, nhíu nhíu mày, đang chuẩn bị gọi điện thoại, lại thấy một cô gái từ ngoài cửa chạy vào, nhìn hắn chằm chằm. Ba Tụng quay đầu lại nhìn thấy Đạp Tuyết, tỏ vẻ kinh ngạc, giọng nói êm ái: “Sao không nằm ở bệnh viện? Chạy tới đây làm gì?”
“Diệp Thanh Giương đâu?” Đứa bé gái mặc một bộ váy màu đỏ càng làm nổi bật lên làn da tái nhợt. “Ta muốn thấy Diệp Thanh Dương!”
“Đạp Tuyết….” Ba Tụng bất đắc dĩ than thở, muốn vươn tay kéo đứa bé lại. Đứa bé thoáng nhìn qua màn hình, chỉ liếc mắt một cái rồi dời đi, xoay người đi ra ngoài, để Ba Tụng đứng đó với hai tay vẫn đang dang ra .
Cố Thừa Hiên ngồi dưới gốc cây, lấy sung lục trong túi ra kiểm tra, lại móc mấy viên đạn ra vuốt ve, sau đó đứng dậy tiếp tục đi đến phía trước. Càng đến gần phía trước, Cố Thừa Hiên nghe thấy mùi máu tanh ngày càng nồng. Anh biết khoảng cách giữa anh và mục tiêu ngày càng gần. Lúc này anh bước chậm lại, tay cầm chặt súng, liếc nhìn những dấu chân in trên mặt đất, tiếp tục đi tiếp.
Xe cuối cùng dừng lại ở một trúc lâu. Ninh Mông lúc xuống xe liếc nhìn đồng hồ trong xe, bây giờ là bốn giờ chiều. Cô bị Tần Mặc và Trần Nhất Thần kẹp ở giữa, ba người xếp hàng vào trúc lâu. Trong phòng có ba người; chỉ có hai người tay lăm lăm cầm súng nhìn ba người bọn họ bước vào; sau đó gật đầu chào hỏi với Trần Nhất Thần. Người đàn ông còn lại mặc một cái áo sơ mi màu xám quay đầu lại nhìn cô cười. Trên mặt hắn có một vết sẹo dài, làm cho Ninh Mông run rẩy, không tự chủ lui về sau một bước.
“Ngươi là Ninh Mông?” Người đàn ông đó trầm thấp hỏi.
“Ừ” Ninh Mông gật đầu.
“Ngươi qua đây xem có phải chồng của ngươi không?” Âm thanh của hắn trầm tĩnh giống như cục diện đáng buồn hiện giờ, không có bất kỳ gợn sóng.
Ninh Mông cảnh giác đi đến nhìn vào màn hình, mặc dù khuôn mặt chỉ thấy nghiêng nghiêng không rõ lắm nhưng…..cái cằm này, khuôn mặt này không phải là Cố Thừa Hiên thì là ai? Ninh Mông suýt bật khóc, nhưng cắn răng chịu đựng, giả vờ bình tĩnh hỏi Ba Tụng: “Các ngươi cuối cùng là muốn làm gì?”
“Chồng của cô rất có ý tứ….” Ba Tụng không trả lời thẳng thắn
Ninh Mông còn muốn hỏi thêm, chỉ thấy bé gái mặc áo màu đỏ lúc trước xông vào, đứng bên cạnh mình, nhìn Ba Tụng nói: “Ta muốn làm bạn với cô ta”
Ninh Mông giật mình nhìn bé gái đó. Ngay cả Tần Mặc với sự xuất hiện của bé gái đó cũng giật mình luống cuống. Trần Nhất Thuần mím chặt môi, nhìn đứa bé kia, giống như muốn đem đứa bé đó khắc vào trong người. Ba Tụng cau mày, nhưng cũng không thể làm gì: “Đạp Tuyết, cô ta là người rất quan trọng, không thể….”
“Vậy đem Diệp Thanh Dương trả cho ta!” Giọng của đứa bé ngghe nghèn nghẹn rất cảm động.
Ba Tụng vuốt mi tâm, mắt nhìn Ninh Mông nói: “ Nếu Đạp Tuyết thích cô ta thì đem cô ta về phòng chơi đi”






Hợp Tác
Ninh Mông không biết Đạp Tuyết tại sao lại yêu cầu Ba Tụng để cô làm bạn, nhưng Ninh Mông nhớ lại câu nói của Đạm Tuyết khi nhắc đến Diệp Thanh Dương, cô mơ hồ cảm nhận được tình cảm mà Đạp Tuyết đối với Diệp Thanh Dương; như vậy ở bên cạnh Đạp Tuyết cũng không phải là chuyện xấu. Trần Đạp Tuyết dẫn cô ra khỏi trúc lâu, đi về phía bên phải khoảng 10 phút, lại xuất hiện thêm vài tòa trúc lâu nữa so với cái đầu tiên thì rộng rãi hơn nhiều.
Trần Đạp Tuyết dẫn Ninh mông vào phòng của mình, đóng cửa lại sau đó áp tai lên cửa để nghe tiếng động ngoài cửa, khi biết chắc không bị theo dõi, mới hỏi: “Có phải cô đến cứu Diệp Thanh Dương?”
“Không phải”- Ninh Mông thấy Đạp Tuyết chỉ là một bé gái thì quyết định không lừa gạt , nhưng đột nhiên thấy ánh mắt Đạp Tuyết trở nên hung ác thì lập tức thêm vào: “Người tới cứu Diệp Thanh Dương là chồng của tôi”.
Trần Đạp Tuyết nở nụ cười: “Chính là người mặc quân trang trên màn hình theo dõi sao?”
“Nga, Ninh Mông, cô xem ta mặc váy đỏ hay váy xanh đẹp hơn?”
Ninh Mông giương hai mắt nhìn, lắc đầu: “ Người đẹp như cô thì mặc gì mà không đẹp”
“Nhưng Diệp Thanh Dương thích các cô gái mặc váy đỏ” Trần Đạp Tuyết nhíu mày: “Diệp Oanh Khê cũng rất hay mặc váy đỏ”.
“Tại sao lại vì ý thích của hắn mà bắt buộc chính bản thân mình?” Ninh Mông dường như thấy được hình ảnh của chính bản thân mấy năm trước, một cô gái vì tình mà có thể làm tất cả.
Nghe Ninh Mông nói như vậy Trần Đạp Tuyết cúi đầu, cắn môi. Nhưng chỉ một lát lại cười tươi: “Chỉ cần đó là điều Diệp Thanh Dương thích thì tôi cũng thích!”
Ninh Mông nhìn bộ dạng vui vẻ của Đạp Tuy