Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342424
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2424 lượt.
sofa, thấy anh vào, chỉ tự trào nói: "Bây giờ cô ấy nhất định đang hận em tới chết".
Anh thấy Dung Trí Dật lúc này trưởng thành hơn rất nhiều, so với bộ dạng khóc lóc thê thảm khi chuyện mới xảy ra, như biến thành một người khác hẳn. Anh cũng thấy mệt mỏi, nhưng có cảm giác con người được trưởng thành hơn sau sóng gió, cúi người ngồi xuống sofa, chậm rãi nói: "Cũng rất hận tôi".
Dung Trí Dật ngẩn ra hai giây, rồi thở dài thườn thượt: "Cô ấy hận anh là vì yêu, còn hận em là vì hận".
Anh tự nhận mình không phải người quá chi tiết, nhưng càng ngày càng bận tâm tới chuyện của cô, Lâm Khải Sương xuống đi mua thuốc cảm, anh đã chuẩn bị sẵn rồi, đang cầm trên tay, còn cả cháo trắng vừa nấu xong.
Lâm Khải Sương không ngờ Dung Trí Hằng lại đến sớm như thế, thậm chí còn mang rất nhiều đồ giống như những người đàn ông bình thường khác, anh vừa kinh ngạc vừa cảm động.
Dung Trí Hằng không nói nhiều, cảm ơn Lâm Khải Sương, ý nói anh ta không cần phải vất vả lo cho Hạng Mĩ Cảnh nữa, anh có thể lo được.
Lâm Khải Sương hoang mang, khi hiểu ra chuyện gì, DungTrí Hằng đã đi lướt qua anh, vào thang máy. Anh quay lại nhìn theo bóng Dung Trí Hằng mà thẫn thờ, bất giác thở dài hai tiếng.
Cơn giông bão tối qua giờ biến thành mưa phùn, sắc trời sáng dần lên, màu trắng xen lẫn màu xanh, thỉnh thoảng điểm chút mây đen, gió lạnh thổi từng hồi, trên đường có vài ba người đi bộ và một chiếc Volvo vừa tắt máy.
Lâm Khải Sương lại thở dài, vốn định coi như không nhìn thấy, nhưng vừa đi về bên trái một bước, lại dừng lại lắc đầu liên tục, cuối cùng đi thẳng về phía chiếc Volvo, mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ.
Trong xe nồng nặc mùi khói thuốc, mùi thuốc này lẽ ra không nên xuất hiện trong chiếc xe của người ưa sạch sẽ như Phương Tuân Kiệm.
Lâm Khải Sương cũng không chịu nổi, ho khụ khụ hai tiếng, rồi nhanh chóng hạ cửa sổ xe xuống, gió thốc vào, khiến người bên trong thấy lạnh.
Phương Tuân Kiệm không để ý chuyện đó, mấy tiếng đồng hồ trôi qua, giọng anh khản đặc khiến người ta nghe mà khó chịu, anh hỏi Lâm Khải Suông: "Cô ấy tỉnh rồi à?".
Lâm Khải Sương lắc đầu, ngẫm nghĩ, rồi nói: "Cô ấy sốt rồi".
Bàn tay đang đặt trên vô lăng của Phương Tuân Kiệm từ từ trượt xuống, nói: "Tối qua dầm mưa như thế, cũng chẳng chịu uống thuốc cảm trước".
Lâm Khải Sương nhìn anh một cái, cố gắng nói bằng thái độ nhẹ nhàng hết sức có thể: "Giờ tôi có cảm giác mình bị lừa dối, nếu được lựa chọn, tôi thà chẳng biết gì cả, các anh ai yêu ai, ai không thể ở bên ai, tôi đều không muốn biết. Bình thường tôi đối phó với việc trong công ty đã rất mệt rồi, sóng gió trong chuyện tình cảm, tôi không muốn gặp phải nữa. Tôi lớn ruổi rồi, không chịu được giày vò, càng không chịu được đau khổ".
Nụ cười khổ trên môi Phương Tuân Kiệm cứng lại, anh đưa tay móc thuốc, Lâm Khải Sương ngăn lại, nghiêm túc nói: "A Kiệm, anh hãy tha cho cô ấy".
Bàn tay bị Lâm Khải Sương giữ của Phương Tuân Kiệm run lẩy bẩy. Anh vẫn cầm bao thuốc, rút một điếu ra, rồi lập cập châm lửa, đặt điếu thuốc lên môi hít một hơi. Anh hít rất sâu, khói thuốc thốc thẳng vào phổi, anh ho dữ dội, nước mắt trào ra.
Lâm Khải Sương buồn bã, nhưng cũng đành lấy dũng khí nói tiếp: "Cô ấy hết lần này tới lần khác đều chọn cách rời xa anh, lẽ nào anh không hiểu hay sao? Để cô ấy phải nhìn thấy anh vì cô ấy mà thất bại, thậm chí rơi xuống vực sâu vạn trượng, không có cơ hội trèo lên, điều này còn tàn nhẫn hơn giết cô ấy. Tôi nghĩ cô ấy rất hiểu anh, thậm chí hiểu anh hơn cả bản thân anh, vì vậy cô ấy biết rõ anh cần gì, cũng biết rõ nếu anh không đạt được tâm nguyện, dù hai người ở bên nhau, thì anh cũng sẽ không vui cả đời. Cô ấy đau lòng, buồn bã, nhưng vẫn còn sức để dũng cảm đi yêu người khác, người khác cũng sẽ yêu cô ấy như anh, cho cô ấy một tương lai vững chắc. Ai cũng nói trung nghĩa khó vẹn đôi đường, thực ra những chuyện khó vẹn đôi đường quá nhiều. Bao nhiêu năm nay anh đều không gặp may mắn, biêt đâu sau lần buông tay này, tất cả sẽ tươi sáng hơn".
Phương Tuân Kiệm lại hít một hơi thuốc thật sâu nữa, lặng lẽ hỏi: "Cô ấy bảo anh nói với tôi những điều này?".
Lâm Khải Sương nhớ lại chuyện tối qua, trái tim như bị trăm ngàn con muỗi cắn, nhưng cuối cùng anh đành nói: "Dung Trí Hằng đang ở trên nhà, cho dù hôm nay cô ấy không tha thứ cho anh ta, thì qua năm ba ngày, chắc chắn sẽ tha thứ. Nếu anh lại bốc đồng, sẽ chỉ khiến cuộc sống về sau của cô ấy buồn bã hơn thôi. Vẫn câu nói ấy, cô ấy không thể chọn anh, nếu anh thật sự muốn cô ấy vui, đang đi trên con đường nào thì hãy tiếp tục đi trên con đường ấy, bởi vì nhìn thấy sự thành công của anh, đối với cô ấy là sự viên mãn".
Vài ba giọt mưa nhỏ không biết từ khi nào biến thành cơn mưa lớn, tuôn xối xả, đập lộp cộp vào thành xa, phát ra những tiếng động chói tai. Mùi khói thuốc trong xe tan rất nhanh, chỉ còn lại hơi lạnh và người đàn ông nước mắt giàn giụa.
Người cảnh sát giao thông tận tuỵ tới gõ cửa nhắc nhở không được đỗ xe trên đường này.
Phương Tuân Kiệm khởi động xe, rồi lao vào màn mưa.
Anh th