Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2422 lượt.
ty ngay.
Hạng Mĩ Cảnh đang ngủ, anh suy nghĩ một lát, cho rằng lúc này bất cứ ai là người họ Dung cũng không tiện có mặt trong phòng bệnh này, đồng nghiệp trong Bảo Nhã càng không tiện, vậy là gọi cho Diêu Bội Bội, người mà Hạng Mĩ Cảnh luôn vô cùng quan tâm lo lắng, nhờ cô bé đến bệnh viện thay mình chăm sóc.
Khi anh về tới công ty đã hơn mười một giờ.
Trình Học Chính và Đoàn Diệu Minh đang chờ ở văn phòng, đợi anh bước vào, họ lập tức báo cáo tình hình.
Đoàn Diệu Minh nói trước: "Sáng nay vừa mở cửa thị trường chứng khoán, Hải Thành vốn đã rớt xuống tận đáy vực bỗng dưng có hồi phục, ban đầu tôi còn tưởng là nó giãy chết, nhưng nhận được tin tức từ người được bố trí ở bên cạnh Phương tiên sinh lúc trước, được biết sáng nay sau khi Phương tiên sinh nhìn thấy tình hình cổ phiếu của Hải Thành đã lập tức đổ toàn bộ số tiền mà anh ta huy động được, muốn mua nhiều cổ phần ở mức giá thấp nhất, bao gồm cả phần chúng ta đang nắm trong tay, phần mà anh ta không hề biết".
Trình Học Chính nói tiếp: "Vốn cũng không biết là Khương gia nhúng tay vào, nhưng người nào người nấy trong nhà họ Khương đều là những kẻ điên, chúng lên thẳng weibo của tập đoàn mà nói rằng sẽ tóm gọn Hải Thành trong thời gian ngắn nhất. Ăn nói ngông cuồng vô cùng".
Dung Trí Hằng hỏi vào trọng điểm: "Chúng ta kiếm được bao nhiêu?".
Đoàn Diệu Minh đáp: "Ba lần".
Dung Trí Hằng nhìn đồng hồ, nói ngắn gọn: "Vào phiên buổi chiều, khi bắt đầu mở bán, đem toàn bộ cổ phần chúng ta có bán cho Phương Tuân Kiệm". Sau đó lại nhấn mạnh: "Bán bằng giá khi chúng ta mua vào lúc ban đầu".
Đoàn Diệu Minh nhìn anh chăm chăm, cũng im lặng vài giây, sau đó nở nụ cười đáp: "Thực ra anh không cần phải nói với tôi những việc ấy. Dù anh có đưa ra bất kì quyết định nào tôi cũng sẽ thực hiện, hơn nữa cá nhân tôi cho rằng làm vậy rất thấu đáo, rất tình người".
Dung Trí Hằng vô thức chau mày, không ngờ một người xưa nay được mệnh danh là cái máy kiếm tiền như Đoàn Diệu Minh mà cũng nói được những lời như thế.
Đoàn Diệu Minh nhún vai đáp lại thắc mắc đó trong mắt anh, sau đó cười hỏi anh: "Có phải vì bị ảnh hưởng bởi tình yêu nên mới cảm tính hơn trước kia không?".
Dung Trí Hằng cười cười, bất lực nhưng không thể không vui vẻ thừa nhận: "Đúng thế".
Lúc hạng Mĩ Cảnh mơ mơ màng màng tỉnh dậy đã là hai giờ chiều.
Diêu Bội Bội đang ngồi trên sofa ôm máy tính, không biết đọc cái gì mà rất chăm chú, không phát hiện ra Hạng Mĩ Cảnh đã tỉnh.
Sức khoẻ của Hạng Mĩ Cảnh đã hồi phục rất nhiều, mở mắt nhìn thấy chai nước treo trên đầu giường cùng khung cảnh xung quanh, định thần lại, cố gắng nhớ lại những gì mình có thể nhớ được, sau đó mới tập trung tinh thần, gọi: "Bội Bội".
Sau khi tỉnh dậy không tránh khỏi bác sĩ ý tá tới kiểm tra một hồi. Hạng Mĩ Cảnh chẳng còn sức lực, nên để mặc cho họ muốn làm gì thì làm, nghe bội bội đứng bên cạnh nói :"Em đang ngủ say thì bị Dung tiên sinh của chị gọi đánh thức, chẳng nói rõ đầu đuôi thế nào, chỉ bảo chị sốt phải nằm viện, muốn em tới chăm sóc chị. Em thấy rất lạ, chị kể về em với anh ta từ bào giờ ? Chẳng có chuẩn bị gì mà đã phải gặp mặt rồi, thật không chính thức gì cả". Bội Bội vừa nói, vừa như nghĩ ra điều gì đó, lấy đi động trong túi ra, bảo: "Vừa rồi còn gọi điện hỏi em chị dậy chưa, em còn phải gọi báo cho người ta biết nữa".
Hạng Mĩ Cảnh dùng hết sức mình giơ tay lên ngăn lại: "Đừng gọi".
Đôi mắt đen láy của Bội Bội nhìn cô: "Tại sao không cho em gọi? Hai người cãi nhau? Nếu cãi nhau thật, thì càng phải mau gọi. Giờ bộ dạng của chị rất đáng thương, nếu là chị làm anh ta giận, anh ta nhất định không nỡ trách chị, nếu anh ta có lỗi với chị, thì sẽ khiến anh ta càng thấy có lỗi hơn".
Hạng Mĩ Cảnh không thể giải thích, chỉ lặp lại: "Đừng gọi".
Bội Bội không nghe lời cô, vừa cầm di động giơ lên cao bấm số của Dung Trí Hằng, vừa nói: "Anh ta dặn đi dặn lại em là chị dậy thì phải báo cho anh ta biết, chị dám mặt nặng mày nhẹ với anh ta nhưng em thì không dám. Ngộ nhỡ lần này Hải Thành thật sự không thể cứu vãn, bị Hoa Hạ thu mua, không chừng về sau em còn phải gọi anh ta là đại boss đấy".
Hạng Mĩ Cảnh ngẩn người, đang nằm bèn nhoài về phía trước, hỏi: "Hoa Hạ sao lại can dự vào việc của Hải Thành? Chẳng phải từ xưa tới nay đều do tập đoàn Trung Lợi thao túng ư?".
Diêu Bội Bội thấy chị gái quan tâm tới chuyện này như thế, còn tưởng chị quan tâm đến bát cơm của mình dắp không giữ nổi, tạm gác chuyện gọi điện cho Dung Trí Hằng lại, ngồi bên giường, nói với chị: "Chuyện này nếu kể ra thì quá dài, em nghe được từ một người bạn, tập đoàn Hoa Hạ ngoài mặt thì tỏ ra giúp đỡ Phương Tuân Kiệm, nhưng trên thực tế họ rất muốn thâu tóm mảng vận chuyển trên biển của Hải Thành về tay mình. Việc làm ăn kinh doanh em không hiểu lắm, nhưng trong tập đoàn bọn em, công ty con nào sinh lời, công ty nào bù lỗ em vẫn biết, rõ ràng Dung gia không thể vô duyên vô cớ bắt tay liên kết với Bạch gia, gả cháu gái là một