Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ
Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2419 lượt.
cái cớ hay, nhưng thứ những người như họ quan tâm chẳng phải luôn là lợi ích ư. Đương nhiên, Phương Tuân Kiệm cũng không phải tên ngốc, tập đoàn Trung Lợi không phải ở trong nước, mà chuyện ở đây về cơ bản chỉ cần anh ta quyết là xong, em còn nghe nói anh sớm đã định qua mặt Dung gia và Bạch gia, một mình nuốt gọn Hải Thành cơ. Có điều chuyện này giờ xảy ra chút vấn đề, Khương gia đột nhiên xen vào, tóm lại tình hình phức tạp, hươu chết về tay ai khó nói".
Hạng Mĩ Cảnh khó chịu nheo mắt lại, nghiêm túc xác nhận rằng mình mới ngủ một đêm thôi, cô hỏi: "Chuyện này xảy ra khi nào?".
Bội Bội đưa máy tính xách tay cho cô: "Đầu tiên là công bố trên weibo, sau đó xuất hiện ở tất cả các kênh tin tức khác, sóng gió trên thị trường cổ phiếu là minh chứng rõ ràng nhất".
Hạng Mĩ Cảnh bắt đầu đọc tin tức, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, lòng lại rối như tơ. Cô nói đói bụng, bảo Bội Bội đi mua chút đồ ăn, sau đó gọi điện cho Lâm Khải Sương.
Có lẽ Lâm Khải Sương rất bận, dùng máy bàn của bệnh viện gọi tới lần thứ ba mới nghe máy.
Cô không có tâm trạng để dài dòng, chỉ hỏi: "Chuyện của Hải Thành, rốt cuộc thì Phương Tuân Kiệm nắm chắc bao nhiêu phần thắng?".
Đầu tiên Lâm Khải Sương ngẩn ra, sua đó trả lời ngắn gọn: "Có vài chuyện anh cũng vừa mới biết, anh ta là người thông minh, chỉ cần không có người nào đó nhất định muốn ngăn anh ta bằng được, thì dù Khương gia có xen vào, anh ta cũng sẽ đối phó ổn thoả".
Hạng Mĩ Cảnh hiểu ý trong lời nói đó, lại nói: "Anh sẽ giúp anh ấy chứ?".
Lâm Khải Sương lại ngẩn người, đáp: "Trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này, điều mà anh có thể làm được, là giảm bớt số người vây tới tấn công Hải Thành, để Phương Tuân Kiệm yên tâm đối phó với những đối thủ kia".
Hạng Mĩ Cảnh ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn hỏi: "Nếu đối phương là Dung Trí Hằng, anh vẫn lựa chọn đứng về phía anh ấy chứ?".
Lâm Khải Sương bất lực thở dài, chậm rãi đáp: "Em còn không hiểu sao? Bạch gia căn bản không dốc toàn sức giúp Phương Tuân Kiệm, nếu đối thủ là Dung Trí Hằng, thì cho dù anh ta có thông minh hơn Dung Trí Hằng một trăm lần, anh ta cũng không có bản lĩnh để thắng. Anh biết điều ấy khiến người ta bất bình, nhưng trên thương trường mà, xưa nay đâu có công bằng. Mĩ Cảnh, không phải anh không chọn đứng về phía Phương Tuân Kiệm, mà con đường mỗi người chúng ta đi, đôi khi không thể lựa chọn. Nếu anh là Lâm Khải Sương của hai năm trước, anh nhất định sẽ không màng tất cả mà dốc sức giúp, nhưng giờ anh không còn là Lâm Khải Sương khi ấy nữa, anh có quá nhiều người và nhiều việc phải chăm lo. Còn em, em đã đánh giá anh quá cao rồi, đồng thời lại đáng giá thấp khả năng của Dung gia".
Đối mặt với câu trả lời như thế, Hạng Mĩ Cảnh im lặng rất lâu.
Bội Bội đi mua đồ ăn quay về, đồng thời báo cho cô biết mình đã gọi cho Dung Trí Hằng.
Hạng Mĩ Cảnh vì không muốn trả lời câu hỏi liên quan tới Dung Trí Hằng của Bội Bội, lấy cớ mình muốn nghỉ mà bảo Bội Bội về.
Ban đầu Bội Bội không đồng ý, đường hoàng đạo mạo bảo mình nhận sự uỷ thác của Dung Trí Hằng, không đợi anh ta tới, thì mình không thể đi.
Nhưng Hạng Mĩ Cảnh bắt đầu nghiêm mặt, Bội Bội không dám cãi lời, tỏ vẻ không cam tâm tình nguyện nói, đợi sau này có cơ hội nhất định sẽ phải chính thức gặp mặt Dung Trí Hằng.
Hạng Mĩ Cảnh phớt lờ yêu cầu đó, sua khi Diêu Bội Bội rời đi, cô nằm lại giường, bác sĩ và y tá vào kiểm tra nhiệt độ của cô cùng tình hình bình phục mấy lần, cô cũng chẳng nói gì.
Mưa rơi mãi không ngớt, lúc to, lúc lại lâm râm.
Cơm canh đều nguội cả, lạnh lẽo đặt trên bàn trà, cô độc giống hệt cô ở căn phòng này.
Hơn bốn giờ Dung Trí Hằng đến, vừa nhìn thấy hộp cơm còn nguyên biết ngay Hạng Mĩ Cảnh cả ngày không ăn gì. Hôm nay, sự kiên nhẫn của anh đặc biệt tốt, anh đi tới bên giường, cúi đầu nhìn cô vẫn đang mở mắt đăm chiêu nhìn đi đâu đó, hỏi: "Có đói không? Muốn ăn gì không?".
Cô không nhìn anh, cũng không động đậy, không lên tiếng.
Anh lại tự nói: "Hay là ăn ít cháo nhé, phải ăn gì đó mới được". Sau đó gọi điện cho lái xe đi mua.
Cô không phản đối, khi cháo được mua về, cô không có ý định ngồi dậy ăn.
Anh gọi cô hai lần, không phản ứng, nên anh không gọi nữa, tự mình ngồi xuống ăn cháo.
Cháo và chút rau điểm tâm đều đã nguội cả, không còn thơm như lúc mới nấu xong.
Thực ra hôm nay anh cũng chưa ăn gì, vì bận rộn cả ngày, lại thêm lo lắng cho cô một mình ở bệnh viện, đến khi nhận được điện thoại của Diêu Bội Bội, anh đứng ngồi không yên, vội vàng tới bệnh viện ngay. Anh vốn không thấy đói, ăn hai miếng, ngược lại còn cảm thấy dạ dày cuộn lên. Vậy là cầm bát cháo ngồi xuống bên giường, ngon ngọt dỗ dành: "Mùi vị ngon lắm, em nếm thử đi".
Chẳng mấy khi anh nhỏ nhẹ hầu hạ người khác, sóng mắt cô thoáng động, quay lưng lại phía anh đồng thời buông hai từ: "Không ăn".
Anh biết lúc này bảo cô dậy ăn rất khó, nên không miễn cưỡng nữa, lại quay về bàn, chậm rãi ăn hết chỗ cháo.
Y tá vào đo nhiệt độ, đồng thời mang bình truyền nước đi.
Trời bắt đầu tối, t