Tác giả: Chu Loan Loan
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1342420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2420 lượt.
hế giới phồn hoa rực rỡ bên ngoài bị cách li, trong phòng chỉ có âm thanh phát ra từ chiếc ti vi.
Dung Trí Hằng ngồi trên sofa cầm điều khiển chậm rãi chuyển kênh, giờ này đa phần các kênh đều đang phát tin tức, nên anh chọn một kệnh trả phí, xem một bộ phim cũ.
Hạng Mĩ Cảnh ngoài một lần ngồi dậy đi vào nhà vệ sinh, thời gian còn lại đều nằm trên giường. Tư thế nằm nghiêng giúp cô không phải đối mặt với Dung Trí Hằng, nhưng những cuộc đối thoại vọng ra từ bộ phim trong ti vi lại cứ lọt vào tai.
Người đó đang nói: "Khi anh còn trẻ, cho rằng chuyện gì cũng phải có đáp án, nhưng khi già rồi, có lẽ anh lại cảm thấy thực ra đời người không có thứ gọi là đáp án".
Bộ phim này cô xem tổng cộng là hai lần. Lần đầu tiên là cùng xem với Phương Tuân Kiệm, khi ấy anh còn chưa hoàn toàn từ bỏ hi vọng ở phía Phương Định Trạch, thậm chí còn tưởng rằng có thể được thăng chức qua việc thu mua Trung Ninh Trọng Khoa, quãng thời gian đó anh tương đối vui vẻ, cũng có ý muốn bày tỏ thẳng thắn lòng mình với cô, khi xem bộ phim này anh đã ngủ giửa chừng, nói ra thì vẫn là cô xem một mình. Về sau lúc đi ngao du thiên hạ có xem thêm một lần ở khách sạn, cũng xem một mình.
Cô luôn cho rằng tình cảm trong bộ phim này xa như ở tít phía chân trời, bi ai khiến người ta không thở nổi, bỗng dưng được nghe lại, cảm giác lòng ngột ngạt.
Dung Trí Hằng không biết gì, thấy bộ phim này mặc dù hơi khô khan nhưng cũng không muốn đổi kênh, vậy là cứ ngồi xem tiếp, kết quả phát hiện ra bài hát *Quên anh ấy đi* mà Hạng Mĩ Cảnh từng hát vang lên trong phim, hơn nữa còn là bài hát đi vào lòng anh.
Trái tim anh mềm nhũn, ngay sau đó lại trở nên kiên định hơn.
Hạng Mĩ Cảnh đợi bộ phim kết thúc, bài hát tiếng anh cuối phim du dương trong phòng, sau đó tắt dần, cô mới ngồi dậy, nói với Dung Trí Hằng: "Em đói rồi".
Tâm trạng Dung Trí Hằng lập tức vui vẻ, khoé miệng cong cong, nhanh chóng ngồi xuống bên giường, nắm bàn tay lạnh lẽo của cô, hỏi: "Em muốn ăn gì?".
Cô nhìn anh, không nhiều biểu cảm lắm, giống như buột miệng đáp: "Chẻo trứng".
Anh nói được, rồi gọi điện cho lái xe, dặn đi mua chẻo trứng về, còn gọi thêm vài món ăn nhẹ khác.
Cô chịu nói chuyện với anh, có nghĩa đã chịu làm hoà, sau đó hỏi anh: "Mẹ em đâu?".
Anh ngẩn ra sau đó mới phản ứng lại được, cô muốn hỏi Tần Tâm Nghiên, ngập ngừng, rồi nói cho cô biết: "Giờ này bà ấy đang ở Hạ Việt, nếu em muốn gặp, anh sẽ gọi điện ngay".
Cô lắc đầu, lúc này lại tỏ ra rất có chủ kiến, cô nói: "Ngày mai hãy gặp, em có rất nhiều chuyện muốn hỏi bà ấy".
Anh không ngờ cô có thể khôi phục tinh thần ngay như thế, bất giác lo lắng cô đang cố tỏ vẻ kiên cường. Anh xoa xoa bàn tay lạnh cóng của cô, đau lòng khuyên: "Đợi em khỏi rồi hãy gặp cũng được, bà ấy không chạy mất đâu".
Cô nhìn anh chằm chằm, rồi yêu cầu: "Ngày mai em muốn gặp Joe".
Anh chau mày đầy vẻ không yên tâm.
Cô nói rất nhanh: "Em muốn biết về chị gái em, còn cả mẹ đẻ của em nữa, không ai biết rõ hơn anh ta".
Anh thấy cô chỉ trong một ngày mà mặt gầy gộc, mắt sưng mọng, đầu tóc rối bù, vốn không muốn để cô gặp Dung Trí Dật trước khi bình phục, nhưng rồi nghĩ cô gấp gáp cũng là chuyện khó tránh. Anh kéo cô vào lòng, tựa cằm vào trán cô, dịu dàng nói: "Anh hiểu, em có rất nhiều chuyện muốn biết, nhưng em phải hứa với anh, không được kích động như thế nữa".
Cô áp mặt vào cổ anh, cảm nhận được sự kích động và hơi nóng của anh khi anh nói những lời ấy, cô không kìm được mà rơi nước mắt, gần như không khống chế được bản thân mà bật khóc thút thít.
Anh đưa tay khẽ vỗ lưng cô: "Nước mắt đã chảy cạn rồi, sau này đừng bao giờ khóc nữa".
Cô nghe anh nói thế, vòng hai tay ôn lấy lưng anh, càng khóc lớn hơn.
Anh vừa vui vừa xót, dỗ dành: "Chắc kiếp trước anh đã mắc nợ em, nên kiếp này phải trả. Em cứ dính chặt lấy anh khóc lóc thế này, nếu đổi lại là trước kia, chắc chắn anh đã mặc kệ em rồi".
Cô sợ mình khóc mãi không dừng được, nên cố gắng khống chế tâm trạng, ngẩng đầu hỏi anh: "Có phải em gây rất nhiều phiền phức cho anh không?".
Anh đưa tay lau nước mắt cho cô, cúi đầu hôn lên trán cô, sau đó cười đáp: "Đều nằm trong phạm vi anh có thể giải quyết, vì vậy em không cần lo lắng".
Nhìn khuôn mặt cách mình rất gần ấy, ngũ quan của anh rõ ràng in vào mắt cô, cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt cũng ướt của anh, bất đắc dĩ cuối đầu, vùi mặt vào ngực anh, vừa căng thẳng vừa khẩn cầu: "Chuyện cũ, người cũ, chúng ta đừng bận tâm nữa, cũng đừng giận lây sang họ, tất cả làm lại từ đầu, được không anh?".
Anh lập tức hiểu ý cô, cô căn bản không hề biết anh đã từ bỏ Hải Thành.
Đây rõ ràng là kết quả mà anh mong đợi, nhưng giây phút này, lòng anh thoáng xuất hiện cảm giác khổ sở bất lực, thì ra anh cũng biết đau lòng biết xót xa, dù sau này cô có toàn tâm toàn ý ở bên anh hay không, anh vĩnh viễn không bao giờ hoàn toàn quên được người cô đã từng, thậm chí tới bây giờ cô vẫn còn yêu người kia.
Anh lặng lẽ rơi nước mắt, những giọt nước mắt lặn vào trong tóc cô, chớp mắt đã không