Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341502

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1502 lượt.

trời mưa như trút nước, sấm chớp đầy trời, khách sạn này cách trụ sở công an - nơi đang giam Nhâm Nhiễm không xa. Anh đứng bên cửa sổ, có thể nhìn thấy tòa nhà thấp đó ở trụ sở công an.
Anh chờ đợi Nhâm Nhiễm gọi điện thoại cho anh để giải thích.
Tuy nhiên, hơn một ngày trôi qua, anh đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, hiểu Nhâm Nhiễm không thể gọi điện thoại cho anh. Nỗi lo lắng của anh về cô đã thay thế cơn thịnh nộ trong anh.
Bị giam một mình, liệu căn bệnh trầm cảm của cô có tái phát hay không? Mặc dù bác sĩ Bạch Thụy Lễ đã cam đoan với anh rằng, về cơ bản tinh thần của Nhâm Nhiễm đã ổn định, nhưng anh không muốn mạo hiểm.
Anh quyết định thỏa hiệp.
Anh gọi điện thoại cho cơ quan công an tình, cơ quan công an tỉnh liền cử ngay người xuống, cùng anh đến trụ sở công anh thành phố J, rút lời kháng cáo, đón Nhâm Nhiễm về.
Sau khi xuống sân, anh khởi động xe, ánh đèn hắt ra, chỉ nhìn thấy cô đứng thẳng người giữa sân của trụ sở công an, dáng người mỏng manh, anh nhìn thấy cô lặng lẽ nhìn anh, trước ánh đèn, ánh mắt cô lộ rõ vẻ u buồn, năm tháng dường như đang lướt qua trước mắt anh, trong khoảnh khắc đó, anh đã ý thức được rất rõ rằng, cô đã trưởng thành, từ một thiếu nữ biến thành một người phụ nữ.






Hai đêm bị giam trong phòng giam, Nhâm Nhiễm không ngủ được là bao. Sau khi tắm rửa xong xuôi, đầu cô nặng trĩu, vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn trèo lên giường ngủ ngay một giấc. Nhưng nhìn khuôn mặt vô hồn của Trần Hoa, cô biết cô không thể trốn được cuộc nói chuyện này. Cô chỉ có thể rụt rè tìm lời thanh minh, không muốn chọc giận Trần Hoa nữa.
"Chuyện hôm trước... là lỗi của em. Em rất xin lỗi".
"Tại sao em phải xin lỗi anh - hôm đó không nên để anh đưa em về nhà, không nên hôn anh hay sao? Em đừng tự trách mình nữa, thực ra là do anh cố tình dụ dỗ em, anh xuất hiện ở quán bar đó, dĩ nhiên không phải là ngẫu nhiên".
"Em biết". Nhâm Nhiễm cười khẽ, "Lần đầu tiên em uống say ở Vân Thượng, tự nhiên anh Bang xuất hiện đưa em về nhà, em không ngờ nghệch đến mức nghĩ rằng anh ấy vô tình đi ngang qua, nhưng em cũng không hỏi anh ấy gì cả, cứ ậm ờ để mọi thứ vẫn được tiếp tục. Một năm vừa qua, em đã làm rất nhiều chuyện không nên làm, lạm dụng lòng tốt của anh, thực sự là em phải xin lỗi".
"Nhâm Nhiễm, không phải vì xuất phát từ lòng tốt nực cười gì mà anh chăm sóc em. Vì thế em không cần phải xin lỗi anh".
Nhâm Nhiễm chán nản nghĩ, cô thực sự không có cách nào để gây ảnh hưởng đến suy nghĩ của người đàn ông này, "Chuyện đã qua thì đừng nhắc nữa".
"Được, vậy thì chúng ta chỉ nói chuyện hiện tại, em bỏ đi mà không nói một lời nào như vậy, rất tốt, nếu em muốn nhìn xem anh lo lắng, sốt ruột như thế nào thì em đã đạt được mục đích rồi".
Nhâm Nhiễm thu dụng cụ mài móng tay lại, đặt bộ dao đa dụng lên tràng kỷ, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, "Anh nghĩ em chơi trò mất tích ư? Em đã 26 tuổi rồi, không còn là cô thiếu nữ ngây thơ, làm gì còn đầu óc nào để đùa cợt nữa".
"Dĩ nhiên là em không còn là cô nữ sinh 18 tuổi, nhưng Nhâm Nhiễm ạ, em có một điểm chưa bao giờ thay đổi, không trừng phạt được người khác thì em sẽ tìm cách trừng phạt em".
Ánh mắt anh vẫn sắc lạnh, Nhâm Nhiễm không thể nào né tránh, "Trước đây em rất ấu trĩ, thực sự là em mong muốn rằng dùng biện pháp trừng phạt mình để cho người khác buồn, sau đó em phát hiện ra rằng, anh nói đúng, bất kỳ một sự trừng phạt nào, nếu phải trả giá bằng cả cuộc sống của mình thì không thể cảm thấy vui vì đã trả được thù. Còn về hiện tại, em đâu còn có tư cách để trừng phạt người khác nữa? Em chỉ muốn rời xa Bắc Kinh, bắt đầu lại cuộc sống cho mình".
"Cái gọi là bắt đầu lại cuộc sống cho mình là ra đi mà không nói lời nào ư?"
Nhâm Nhiễm cười chua chát, "Em xin lỗi, sau đêm hôm đó, em không thể nào đối mặt với anh được nữa, hơn nữa em cảm thấy không cần thiết phải gặp trực tiếp để từ biệt".
"Nếu em thực sự có ý định bắt đầu lại cuộc sống cho mình thì ở đâu cũng có thể bắt đầu, không việc gì phải rời xa Bắc Kinh".
"Cứ để anh dung túng, nuông chiều em mãi như vậy ư?" Cô nhún vai, "Thời gian càng dài, em sẽ chỉ càng thêm lệ thuộc vào anh, sớm muộn gì cũng rơi vào hoàn cảnh không thể tự lo cho cuộc sống của mình".
"Cuối cùng điều em quan tâm là bị anh chăm sóc, suýt nữa còn lên giường với anh một cách vô duyên vô cớ ư?"
"Em đều quan tâm. Em không có quyền lực gì để thản nhiên tận hưởng sự chăm sóc của anh, càng không nên dính dáng gì với anh trong chuyện tình cảm. Anh đừng lo lắng cho em, em không thanh cao, cũng không lãng mạn, không có ý định đi lưu vong với hai bàn tay trắng đâu. Cũng nhờ có anh mà hiện tại trong tay em vẫn còn ít tiền, chỉ cần dục vọng không quá lớn, cho dù là đi học hay tìm một công việc khác, đi đâu cũng vẫn có thể sống một cuộc sống không tồi".
"Em phải tiếp tục điều trị, dù là uống thuốc hay chuyện trò với bác sĩ tâm lý đều không thể đứt đoạn".
"Việc này anh cứ yên tâm, bác sĩ Bạch đã cảnh cáo em từ lâu. Hai ngày qua bị gia