Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.
n, đợi đầu tháng sau ba em đến đây họp rồi gặp ông".
Từ trước đến nay Điền Quân Bồi luôn sắp xếp kế hoạch rất chặt chẽ, thực sự anh chưa bao giờ gặp người nào dễ dàng thay đổi chương trình như Nhâm Nhiễm, thái độ đi đến đâu tính đến đó. Nhưng Nhâm Nhiễm nói rất bình thản, không ngờ anh cũng không cảm thấy có gì là bất ổn, bèn cười: "Được, em định ở chỗ nào?"
Nhâm Nhiễm đang định trả lời thì lúc này đây có một giọng nói trong trẻo vọng lại: "Lý à, ông Hồ gọi điện bảo 4 giờ sẽ lái xe đến lấy cà phê của ông ấy, cậu nhớ đóng gói rồi chuyển cho ông ấy đúng giờ nhé".
Nhâm Nhiễm nhìn về phía quầy cách đó không xa, chỉ nhìn thấy một cô gái với thân hình mảnh dẻ đang đứng nhìn về phía này, cô nhận ra ngay đó chính là Tô San. Khuôn mặt xinh xắn của cô vẫn như xưa, vẫn mặc một chiếc áo len đan cộc tay màu đen cổ chữ V, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết, mái tóc dài bồng bềnh như mây phủ trên bờ vai, nhìn càng đằm thắm hơn xưa. Cô đưa mắt nhìn sang, bất giác Nhâm Nhiễm nín thở, nhưng Tô San chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, thân thiện, rõ ràng là không nhận ra cô.
Dĩ nhiên là Nhâm Nhiễm không bước lên để gợi lại chuyện cũ, cô yên tâm bưng cốc trà lên nhấp một ngụm.
Chỉ nghe thấy nhân viên phục vụ đó nói nhỏ với Tô San, "Lần trước ông ấy cũng bảo như vậy, kết quả em đợi dài cổ nửa tiếng đồng hồ dưới nắng ông ấy mới đến".
"Thôi thôi, đến lúc đó thì em cứ đứng ở cổng, nhìn thấy xe ông ấy đến hãy ra". Tô San dặn dò xong xuôi, quay người vòng qua quầy đi vào bên trong.
"Cô ấy là bà chủ quán này, người đẹp nổi tiếng ở vùng này". Điền Quân Bồi đã phát hiện ra vẻ chăm chú của Nhâm Nhiễm, "Phùng Dĩ An - người bạn hợp tác với Tu Văn là khách quen ở đây, lần trước mời anh đến uống cà phê đã nói với anh như vậy. Nghe nói rất nhiều người đến đây uống cà phê là vì cô ấy".
Nhâm Nhiễm liền cười, "Đúng là chị ấy rất đẹp. Cảm ơn anh đã đưa em đến đây. Em đi tìm khách sạn đây".
Không đợi cô chào tạm biệt, Điền Quân Bồi cũng đứng dậy: "Trời nắng quá, em xách hành lý đi tìm khách sạn không tiện lắm, để anh đưa em đi".
Nhâm Nhiễm đã tìm được một khách sạn trên đường Hoa Thanh và ở lại đó.
Hạ tuần tháng 8, thành phố Hán Giang nóng nực như những gì còn lưu lại trong ký ức của cô, mùa hạ trải dài trong thành phố, không có dấu hiệu gì cho thấy sắp kết thúc. Mặt trời hắt nắng từ lúc sáng sớm đến lúc hoàng hôn, chiếm lĩnh bầu trời, không khí nóng ran, dường như đã ngừng lưu thông.
Mùa đông năm 16 tuổi, mẹ cô - bà Phương Phi mất, sau khi lo xong hậu sự cho vợ, ông Nhâm Thế Yến đã đưa cô rời thành phố Z và chuyển trường đến thành phố này.
Sau khi xuống tàu, chào đón cô là thời tiết lạnh giá ẩm thấp của mùa xuân, sắc trời xám xịt, gió Bắc lạnh buốt, mưa phùn xen lẫn những bông tuyết nhỏ phả vào mặt, mặt đường nhơm nhớp toàn bùn, tất cả mọi người đều cúi đầu bước đi vội vã, cảnh tượng này thê lương như tâm trạng cô lúc đó.
Tiếp theo đó là mùa xuân ngắn ngủi khiến người ta không kịp cảm nhận, nhiệt độ gia tăng nhanh chóng, sau đó liền bước ngay vào mùa hè dài dằng dặc và ngột ngạt, khí hậu khắc nghiệt như vậy, cộng với nỗi buồn thê lương, nỗi cô đơn không hòa nhập được với bạn bè mới khiến cô lúc nào cũng lặng lẽ, buồn bã. Nếu mùa hạ năm đó Kỳ Gia Tuấn không đăng ký thi đại học ở đây, tạo cho một niềm vui bất ngờ, cô nghĩ, chắc là mãi mãi cô sẽ không thể quen được với môi trường ở đây.
Cô liền lẩm bẩm: "Dù gì thì em cũng không thích ở đây".
"Ngoài thời tiết nóng bức, bạn bè nói mình không hiểu, thức ăn thì cay ra, còn có lý do gì nữa?"
Cô nghĩ một lát, đành phải thừa nhận nguyên nhân khiến cô không thích là do tâm trạng của mình không vui.
"Thôi, từ giờ trở đi, anh sẽ thường xuyên đến chỗ em - giám sát em, em phải vui lên, hứa với anh đi, năm lớp 12 phải học hành cho tốt".
Thành tích học kỳ I của Nhâm Nhiễm rất tệ, đương nhiên là ba không trách cô, nhưng từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ tụt hậu trong chuyện học hành nên đành phải cúi đầu. Nhưng Kỳ Gia Tuấn không hề có ý giáo huấn cô, anh vuốt nhẹ mái tóc cô, "Đương nhiên cũng không cần phải quá cố gắng, giống như anh là được, cố gắng một chút thôi, thi đỗ trường đại học luật kinh tế tài chính là được. Ngộ nhỡ cố gắng quá sức lại thi đỗ trường đại học Bắc Kinh hay đại học Thanh Hoa thì gay, anh không theo đến đó được đâu".
Nhìn vẻ mặt trêu chọc, thoải mái của Kỳ Gia Tuấn, tự nhiên cô lại thấy yên tâm, hơn nửa năm sau khi mẹ mất, lần đầu tiên cô cười khúc khích.
"Nào đi, anh đưa em xuống nước chơi".
Kỳ Gia Tuấn kéo tay cô xuống nước, đi đến tận bờ cát bị nước đánh vào.
Lúc đó bờ sông vẫn mang vẻ nguyên thủy, bờ cát lộ ra rất rộng, bên bờ là những con thuyền cũ nát đậu bừa bãi, cỏ dại mọc um tùm, đám lau sậy cao ngang đầu người, nước sông sục lên toàn cát vàng, đục đến nỗi khiến Nhâm Nhiễm không hề muốn lại gần, nhưng nhìn thấy Kỳ Gia Tuấn tháo giày tất ra hào hứng bước xuống nước, tự nhiên cô cũng thấy vui vui.
Hiện tại, bờ sông hiện ra trước mắt Nhâm Nhiễm đã hoàn toàn k