Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.
rõ ràng là khổ hơn rất nhiều so với sự chia tay bất lực diễn ra khi tình cảm đang còn sâu đậm.
Tô San tiếp tục hồi tưởng lại: "Hồi đó, thực sự có rất nhiều người ở các nơi trên cả nước đến Bắc Kinh để thử vận may, họa sĩ, diễn viên, người mẫu, ca sĩ... Mỗi người đều tỏ ra có tài hoa, có tham vọng, nhìn thì có vẻ như không có lý do gì để không thành công, nhưng có rất ít người thành công thực sự. Hầu hết mọi người chỉ ôm một tia hy vọng mong manh, ra sức phấn đấu. Dường như chi có mình mới không có chí hướng lớn, được ở bên cạnh người mình yêu là thỏa mãn lắm rồi. Nghĩ lại cũng thấy mình ngông cuồng thật kể cả trong nhà không có gạo ăn để qua đêm, trong túi chỉ còn mấy đồng tiền lẻ và vẫn dám đi chơi đến khi mệt rã rời mới mò về nhà".
Nhâm Nhiễm không trải qua những ngày tháng khó khăn như vậy nhưng vẫn có thể tưởng tượng được sự ngọt ngào, đắng cay trong đó.
"Mình cũng có được cơ hội thể hiện trước ống kính, còn có ông bầu nói muốn ký hợp đồng với mình, nhưng hai ngày sau, mình phát hiện ra mình đã có bầu. Anh ấy nói yêu mình, nhưng anh ấy muốn phát triển sự nghiệp của anh ấy, chưa có tinh thần chuẩn bị làm cha khi còn đang trẻ như vậy, cũng không thể kết hôn sớm như thế. Anh ấy bảo mình bỏ đứa con đi. Lúc đó mình đã có linh cảm rằng, sớm muộn cũng sẽ đến một ngày, mình sẽ không giữ được chân anh ấy, đương nhiên là mình không muốn bỏ đứa con này”.
“Và chị đã... sinh Nam Nam trong hoàn cảnh đó ư?"
"Đúng vậy. Thành phố nhỏ rất bảo thủ, mình không thể quay về nhà tìm cha mẹ vớỉ cái bụng to trong khi chưa làm đám cưới nên đã một mình ở lai Hán Giang. Ông chủ cũ của mình rất tốt, ông ấy đã giữ mình lại, chăm sóc mình, lúc sinh con, ông ấy đã đưa mình đến bệnh viện, ký tên lên tờ giấy yêu cầu mổ của bệnh viện cho mình, năm đó mình vừa tròn 22 tuổi. Rất nhiều người tưởng rằng ông ấy là cha của con gái mình, mình muốn giải thích nhưng ông ấy bảo không cần thiết, vì dù sao thì ông ấy cũng độc thân, không ngại bị người khác dị nghị".
"Sau đó thì sao?"
"Không có sau đó nữa". Tô San nói bằng giọng vô cảm, "ông chủ của mình có được một cơ hội làm việc rất hiếm có, phải sang Singapore. Trước khi đi ông ấy hỏi mình có muốn đi cùng ông ấy không, ông ấy muốn tiếp tục chăm sóc mình, coi Nam Nam như con gái ruột. Mình nghĩ đi nghĩ lại nhưng cuối cùng vẫn nghĩ không thể lợi dụng một người tốt để giải quyết những rắc rối của cá nhân, và thế là mình đã từ chối. Ông chủ đã để lại quán cà phê này cho mình, và thế là mình đã ở lại mảnh đất mà mình với ba Nam Nam đã quen nhau, vẫn bán từng cốc cà phê một, thỉnh thoảng uống một chút rượu, nghe album đầu tiên này của anh ấy".
"Anh ấy không liên hệ gì với chị nữa à?"
"Bọn mình có liên hệ, thỉnh thoảng anh ấy có quay lại thành phố này, thậm chí bọn mình vẫn còn ngủ với nhau. Có phải mình rất nực cười không?"
"Nếu anh ấy không còn là của chị nữa thì nên cắt đứt với anh ấy thì hơn".
"Đúng vậy, những người bạn biết chuyện này đều đã từng khuyên mình như vậy. Nhưng nói thật lòng là mình không cổ ý định đợi anh ấy, đến ngày hôm nay, làm sao anh ấy có thể quay về chốn cũ để tìm mình nữa, điều này mình biết rõ hơn ai hết. Mình chi cảm thấy trong lòng rất trống trải, rất khó có thể chấp nhận một người khác, chuyện là như vậy. Có nhiều lúc, thậm chí minh còn không muốn nghe bất cứ thông tin gì về anh ấy".
"Chị không quan tâm đến anh ấy nữa thì chắc chắn sẽ không nghe thấy tin gì về anh ấy".
Nét mặt Tô San rất khó tả, cô ngừng một lát mới nói tiếp: "Không, tình hình của anh ấy hơi đặc biệt, mình không phải tìm hiểu gì nhiều, thông tín sẽ tự đến tai mình, không nghe củng không được".
Từ đầu đến cuối cô luôn tỏ ra rất thẳng thắn, duy nhất đến chi tiết này nói khá mơ hồ, Nhâm Nhiễm cũng không muốn hỏi kỹ, đột nhiên cô sực nhớ ra một chuyện, "Hôm nay chị không phải về nhà với Nam Nam à?"
Tô San liền cười ha ha: "Nếu con gái chịu cho mình đến thì làm sao mình phải ngồi một mình trong quán cà phê nghe nhạc nữa".
Nhâm Nhiễm thấy hơi bất ngờ và ngượng ngùng, nhưng Tô San không tỏ vẻ gì là buồn tủi cả, giải thích rất nhẹ nhàng, "Từ nhỏ Nam Nam đã sống với ông bà nội của mình".
"Em xin lỗi”.
"Không sao cả, đừng buồn thay cho mình, mọi việc mình làm đều là sự lựa chọn của mình, sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua mà thôi".
Nhâm Nhiễm nghĩ, chắc chắn không chi có mỗi mình cô là con thiêu thân lao vào lửa, có người hy sinh nhiều hơn cô, tổn thương cũng nặng nề hơn. Tùy nhiên nhìn Tô San rõ ràng là không có vẻ gì là than thân trách phận cả, điều này khiến cô không thể không thán phục.
"May mà mình và con gái cùng sống ở một thành phố, mình vẫn có thể thỉnh thoảng đến thăm nó, biết ông bà nội nó chăm sóc nó rất tốt mình cũng hài lòng lắm rồi". Tô San xoay xoay chiếc ly không, cười nói, "Hôm nay mình nói nhiều chuyện linh tinh như vậy, xin lỗi bạn, lần nào uống nhiều hơn một chút là mình lại biến thành kẻ lắm điều".
"Điều này rất bình thường mà. Nhìn em có vẻ rất ít nói đúng không? Nhưng có một thời gian, em phải đến gặp bác sĩ tâm lý định kỳ. Mỗ