Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.

nhau”.
Các đồng nghiệp ngồi bên cạnh bàn tán xôn xao, Nhâm Nhiễm không nói gì. Sunny lại gọi tên cô hỏi: “Renee, cậu dạy cô bé này, trước đây đã bao giờ gặp mẹ cô bé đến đón chưa, trông chị ta thế nào? Có xinh không?”
Nhâm Nhiễm trả lời qua loa cho qua chuyện: “Mình không để ý lắm. Không phải trên báo đã đăng ảnh rồi đó sao?”
“Chỉ có một tấm ảnh chụp từ mấy năm về trước, đeo kính đen, da rất trắng, nhìn người có vẻ rất đẹp”.
Một đồng nghiệp khác nói xen vào: “Ôn Lệnh Khải đẹp trai như vậy, chắc chắn vợ của anh ấy cũng phải là kiều nữ”.
Lại có một người thảo luận xen vào: “Thực ra anh ta cần gì phải chối cãi nhỉ. Hiện nay sao có con, có khi tình hình lại càng hot hơn. Cậu xem đám ngôi sao Hollywood đó, chưa nói đến những người đang nổi, kể cả những người đã hết thời vàng son, không đẻ được con cũng phải nhận nuôi một đứa, bế một baby ra đường, lập tức lại thành tin nóng ngay”.
Sunny cười khẩy: “Anh trai, anh chỉ biết một mà không biết hai, Ôn Lệnh Khải là người hot khá muộn, năm nay chắc cũng đã 29 tuổi, các fan của anh ta chủ yếu là các em tuổi teen, làm sao họ chịu nổi khi thần tượng của mình đã làm cha từ lâu, hơn nữa nếu cô con gái còn bé thì còn dễ ăn dễ nói, đằng này chuẩn bị vào lớp một rồi, anh ta giả vờ độc thân lừa các fan của mình bao nhiêu năm như vậy, chắc chắn dù có bị đánh chết, anh ta củng không thừa nhận đâu”.
“Đúng đấy”, các đồng nghiệp khen nửa đùa nửa thật, “Sunny không hổ là nhà báo chuyên săn tin vỉa hè cho phòng bọn mình, chuyện nào cũng thuộc như lòng bàn tay, quan điểm nào cũng rất sắc bén, nếu báo chí muốn phỏng vấn các fan chuyên nghiệp thì phải tìm cậu mới đúng”.
Nhâm Nhiễm chỉ chúi đầu chuẩn bị Power Point dùng trên lớp mà không tham gia bàn luận gì. Đột nhiên Sunny nhận được một cú điện thoại và lại một lần nữa gọi tên cô: “Renee, bảo vệ phía dưới gọi điện thoại, nói có một phóng viên họ Chương chỉ đích danh là muốn gặp cậu”.
Nhâm Nhiễm hết sức kỉnh ngạc: “Tớ có gì đáng để đưa tin đâu, sao họ lại tìm tớ nhỉ? Cậu nói với bảo vệ là bảo anh ta đi đi”.
Phó hiệu trưởng từ phòng làm việc bước ra, “Renee, tôi đã nói với bảo vệ mời vị phóng viên này vào phòng khách rồi, em vẫn nên đi gặp anh ta một lát, nói với anh ta rằng cô bé đó đã không còn học ở đây nữa, làm thế nào để nói khéo cho anh ta đi đi”. Rồi ông liếc mọi người một cái, “Tôi không muốn từ sau bất kỳ ai nói với báo chí những câu ảnh hưởng đến hình ảnh của trung tâm nữa”.
Cáu nói này rõ ràng là nói với Sunny, Nhâm Nhiễm thấy buồn cười nhưng vẫn đành phải ngừng công việc và xuống phòng khách, và cô đã sững người khi nhìn thấy người đàn ông trẻ ngồi ở đó lại là người quen của cô, Chương Dục - phóng viên của một tuần báo kinh tế tài chính nổi tiếng ở Bắc Kinh.
Vừa nhìn thấy cô, Chương Dục liền cười rất vui vẻ: “Renee, anh đã không tìm nhầm, đúng là em ở đây thật”.
“Chương Dục, anh lại đổi nghề làm thợ săn ảnh[1'> à?”
[1'> Thợ săn ảnh: Paparazzi là số nhiều của từ paparazzo để chỉ những người chụp ảnh chuyên nghiệp, chuyên săn ảnh của những người nổi tiếng (các ca sĩ, diễn viên...), thường là chụp lén (không xin phép, không được sự đồng ý) khi họ đang có những hoạt động nơi công cộng hoặc riêng tư. Các hãng thông tấn thường dùng từ này với nghĩa rộng hơn để mô tả các nhiếp ảnh gia chụp ảnh những người nổi tiếng.
“Sao em lại nói như vậy?”
“Lẽ nào phóng viên cùa một tuần báo kinh tế tài chính quyền uy cũng phải đưa tin về Ôn Lệnh Khải để tranh giành thị phần ư? Mội ngôi sao mà cũng có ảnh hưởng lớn như vậy sao?”
Chương Dục liền cười lớn: “Ha ha, Renee, cuộc sống riêng tư của các ngôi sao dù là nổi tiếng đến đâu cũng không thể là chủ đề đưa tin của tạp chí bọn anh được. Anh đến là để phỏng vấn em đây”.
Đến lượt Nhâm Nhiễm sửng sốt: “Em có gì đáng để phỏng vấn đâu, mà tại sao anh lại biết em ở đây?”
Nụ cười trên môi Chương Dục tắt dần, ngần ngừ một lát, “E rằng chuyện này nếu nói từ đầu sẽ rất dài, ở đây có tiện không?”
“Em chuẩn bị phải lên lớp bây giờ, thế này nhé, anh đến quán cà phê này đợi em”. Nhâm Nhiễm nói địa chỉ của Lục Môn cho Chương Dục, “6 giờ sau khi tan học, em sẽ đến đó”.






Sau khi hết giờ làm việc, Nhâm Nhiễm vội đến quán cà phê Lục Môn, trên đường đi lòng cô tự nhiên lại cảm thấy có điều gì bất an, bước vào cửa thì nhìn thấy Chương Dục đang ngồi ở vị trí sát cửa sổ trong quán, thư thả uống cà phê.
“Đồ điểm tâm ở đây khá ngon”. Nhâm Nhiễm vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, vẫn gọi một cốc Latte như mọi bận, cộng với một miếng bánh ngọt kẹp kem.
Chương Dục đi thẳng vào chủ đề chính, giới thiệu khái quát với Nhâm Nhiễm lý do khiến anh đến đây. “Cuối năm ngoái, thị trường chứng khoán có hai mã cổ phiếu gây tranh cãi lớn, sau nhiều năm bị lãng quên, tài sản đã được thẩm định lại và có được sức sống mới, hai mã cổ phiếu này đều lần lượt tăng 800% đến 1.100% trong ngày đầu tiên phục hồi giao dịch vì đư