pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

không vướng bận điều gì mới có thể chuyên chú và đạt tới cấp độ cao nhất, nếu người bình thường trút bỏ mọi sự vướng bận thì cũng có nghĩa là trút bỏ mọi niềm vui và sự trải nghiệm của cuộc sống.
Chỉ sau khi quen Nhâm Nhiễm, anh mới thực sự lĩnh hội được hàm ý trong câu nói này của ông Lý.
Đến thành phố Z, đúng như những gì anh dự đoán, anh không tìm được tung tích của Nhâm Nhiễm, sau khi đợi gần một tuần, anh đã nhận được email của Nhâm Nhiễm. Đây là lá thư email đầu tiên cô viết cho anh.
Cô viết rất ngắn gọn và dứt khoát bảo cô không muốn dính dáng gì đến anh, anh không nên tìm cô nữa.
Nhâm Nhiễm đã lựa chọn cách biến mất. Cho dù sau khi đã cùng anh trải qua những giây phút thân mật nhất, cô vẫn ra đi mà không hề do dự. Có phải cô đã quyết định từ bỏ mọi sự vướng bận, gạt anh ra khỏi hẳn cuộc sống của cô hay không?
Theo hành trình, sau khi rời khỏi thành phố J, Trần Hoa sẽ đến Hán Giang ngay, giải quyết xong công vụ, sẽ quay về khách sạn Minh Châu, xuống dưới mới biết hôm đó là ngày Valentine, khách sạn đã treo biển quảng cáo nói về bữa tối tình yêu của nhà hàng Tuscan Sun trên tầng thượng. Từ trước đến nay không quan tâm gì đến những chương trình như thế này nên đi thẳng về phòng, bê một cốc rượu đứng trước cửa sổ ngắm cảnh đêm ở trung tâm thành phố Hán Giang.
Anh nhớ đến lần gặp gỡ đầu tiên giữa anh và Nhâm Nhiễm diễn ra ở thành phố đang nằm dưới chân này. Thời gian vô tình trôi qua, khuôn mặt trẻ trung đó như ở một tầng mây khác, khác lạ, xa vời.
Từ một thành phố đến một thành phố khác, ở đâu cũng có những ký ức liên quan đến cô. Có thể là, hình ảnh cô đã được khắc sâu trong đáy lòng anh, anh không hề hay biết, không thể xóa mờ được nữa.
Anh đến rất vội vàng, sau khi giải quyết hết công vụ liền quay trở lại Bắc Kinh, không dừng chân thêm ngày nào nữa, anh không hề biết rằng, anh và Nhâm Nhiễm lại một lần nữa đi lướt qua nhau, cô đang sống dưới một ngọn đèn nào đó nằm trong tầm nhìn của anh ở thành phố này.
Dự án của Ức Hâm ở thành phố Hán Giang đã khởi động, có chi nhánh không nhỏ ở đây, nhưng ngày dầu tiên sau khi nhận được điện thoại của Nhâm Nhiễm, Trần Hoa chỉ bảo anh Bang đặt vé máy bay, không thông báo cho người nào biết, Ra khỏi sảnh đến cửa sân bay; anh lên taxi và đến thẳng quán cà phê Lục Môn mà Nhâm Nhiễm đã hẹn.
Lúc này đây quán cà phê vừa mới mở cửa, ánh nắng lọt qua cửa kính hắt chếch vào, tấm khăn trải bàn với những ô vuông màu xanh trải trên bàn nhìn rất rõ nét. Nhâm Nhiễm ngồi ở ghế sát cửa sổ, trước mặt có một cốc cà phê đang bốc khói, vừa nghe thấy tiếng chuông gió vang lên, cô liền ngẩng đầu lên, mắt chạm ngay vào ánh mắt của Trần Hoa.
“Chào Tổng giám đốc Trần, anh muốn uống gì?” Cô hỏi anh, đồng thời vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến, dường như đây là một buổi sáng rất đỗi bình thường, họ thường xuyên không hẹn mà gặp nhau ở đây, cất tiếng chào nhau, ngồi xuống cùng uống cà phê nói chuyện.
“Cà phê đen, cảm ơn”.
Trần Hoa ngồi đối diện với cô, đưa mắt nhìn sang bốn phía xung quanh, trong quán chưa có khách nào, một nhân viên phục vụ đang xách bình phun để tưới nước cho các cây lá rộng đặt xung quanh, tiếng nhạc dương cầm nhẹ nhàng vang lên trong phòng.
“Đây không phải là quán mà ông Lý để lại chứ”.
“Phải đấy. Bà chủ hiện nay là Tô San, nhưng cô ấy đi du lịch xa, chắc là tuần sau mới về”.
“Em ở đây bao lâu rồi?”
“Sau khi rời thành phố J em đi đến đây, chưa đi xa lần nào”.
“Em quyết định định cư ở đây à? Trần Hoa nhướn mày lên, “Đứng trên một góc độ nào đó mà nói, khí hậu của thành phố này không ôn hòa cho lắm”.
Nhâm Nhiễm không nói gì, “Hiện nay em sống ở đây khá ổn, có một công việc mà em thích, có bạn trai, trong thời gian ngắn em sẽ không đi xa đâu. Chính vì thế em mong cuộc sống của em được yên ổn, không bị đảo loạn”.
Trần Hoa vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, “Đây là lần thứ hai em nói với anh rằng em đã có người yêu, hy vọng lần này anh có cơ hội được gặp anh ấy”.
Đương nhiên là Nhâm Nhiễm nhớ lần đầu tiên cô nói mình đã có người yêu với Trần Hoa là trong hoàn cảnh nào, ngay từ đầu cuộc nói chuyện đã bị anh đưa ra chủ đề, nhưng cô không hề tỏ ra ngạc nhiên. “Không cần thiết phải như vậy”.
Lúc này đây nhân viên phục vụ bưng lên cốc cà phê đen mà anh gọi, anh bê lên uống một ngụm, “Ngon lắm, hương vị rất đậm đà”.
“Tổng giám đốc Trần, em không muốn biết tại sao lại để tên em đứng tên cổ phiếu mà chỉ mong anh nhanh chóng thu hết về”.
“Những cái anh đã cho đi thì không bao giờ lấy lại”.
“Nhưng trước khi cho ít nhất anh cũng phải hỏi em rằng em có nhận hay không”.
“8 năm trước, khi em đưa cho anh Bang 200.000 NDT, em có hỏi anh có muốn nhận hay không?”
Nhâm Nhiễm không biết trả lời thế nào, một lát sau, cô hạ giọng: “Tổng giám đốc Trần, xin lỗi anh, hồi còn trẻ em đã từng làm rất nhiều chuyện ngu xuẩn mà chỉ một mình mình muốn, nếu thời gian đã trôi qua lâu như vậy mà anh vẫn còn để tâm thì em muốn chính thức xin lỗi anh, mong anh tha lỗi.. .”
Trần Hoa lấy tay đè lên bàn tay cô đặt trên bàn, ngăn cô lại. Cô s