Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.

hiến chặt răng, cố gắng kiềm chế nỗi đau trong lòng, “Không cần thiết phải như vậy tổng giám đốc Trần ạ, từ trước đến nay em không có đòi hỏi gì cao về vật chất, cuộc sống cũng tạm ổn, không cần số tiền này, đề nghị anh thu về đi”.
“Anh đã nói rồi, những cái anh đã cho đi thì không bao giờ lấy lại”.
“Anh định lấy tiền để choảng em à? Hay thật đấy, anh ép mọi chuyện này cho em, rốt cục là có ý gì hả tổng giám đốc Trần?”
“Cái mà anh cần là em, Nhâm Nhiễm ạ”, Không đợi Nhâm Nhiễm mở lời, anh nói tiếp, “Xuất phát từ một nguyên nhân nào đó mà em cho rằng cuộc sống bình thường của anh và em không thể hòa hợp với nhau. Anh sẵn sàng đợi đến khi em gạt bỏ suy nghĩ này một cách triệt để, tuy nhiên anh không thể để em trốn anh cả đời”.
“Em nói với anh rồi, em đã có bạn trai”.
“Anh đã cho em được tự do hoàn toàn nên không quan tâm đến việc em có một trải nghiệm với khả năng khác”.
Kiểu nói chắc như đinh đóng cột đó khiến Nhâm Nhiễm thấy lạnh người, “Tổng giám đốc Trần, em chưa bao giờ coi cuộc sống của em là một cuộc thử nghiệm, đổi một chỗ sống, đổi một người yêu, xem xem có cái mà anh gọi là khả năng hay không. Em càng không thử nghiệm những chuyện đó trước ánh mắt theo dõi của anh”.
“Nếu như thực sự là em đã gạt anh sang một bên thì dĩ nhiên là em có thể không để mắt đến anh, thậm chí có thể mượn cớ đó để anh từ bỏ mọi hy vọng”.
Lối logic này khiến Nhâm Nhiễm thực sự không thể phản bác.
“Tổng giám đốc Trần, sau khi rời Bắc Kinh, em muốn được sống một cuộc sống của người bình thường, em không muốn sống dưới ánh mắt theo dõi của người khác, em nghĩ nguyện vọng này không có gì là quá đáng”.
“Hãy nói cho anh biết cuộc sống hiện tại của em”.
“Em làm trợ giảng ở một trung tâm dạy ngoại ngữ, hỗ trợ giáo viên người nước ngoài dạy tiếng Anh giao tiếp cho các em nhỏ, em rất thích công việc này
“Thế anh bạn của em thì sao?”
Nhâm Nhiễm thầm hạ quyết tâm, nhìn thẳng vào mắt Trần Hoa, “Anh ấy là một luật sư, một người rất tốt, em muốn được tiếp tục giữ quan hệ với anh ấy”
“Luật sư?” Trần Hoa có vẻ hơi bất ngờ, dường như đã nghĩ đến chuyện gì nhưng lập tức lại nói với giọng rất dứt khoát: “Xem ra em đã có kế hoạch rồi. Em cứ thử quan hệ với anh ấy xem, anh không can thiệp đâu”.
Cô chỉ biết cười đau khổ: “Anh cho rằng ôm một món tài sản kếch sù không rõ nguồn gốc, bị báo chí theo sát, ngay cả cuộc sống bình thường cũng bị ảnh hưởng mà vẫn có thể tiếp tục quan hệ với anh ấy hay sao?”
“Nhâm Nhiễm, em nói em muốn sống một cuộc sống bình thường, nhưng trong lòng em vẫn ôm một gánh nặng lớn, không chịu đặt xuống, nếu so với cái đó thì trong mắt em, tiền chẳng là cái gì. Nếu anh bạn trai mà em nói đó tồn tại thật sự, hơn nữa lại yêu em thật lòng thì có thể thấu hiểu và bao dung mọi sự lập dị của em, tiền không phải là rào cản”.
“Cũng có nghĩa rằng, khoản tiền tự dưng trên trời rơi xuống này được coi là một sự thử thách mà anh giúp em tạo ra, xem em có thể giành được tình yêu của một người đàn ông hay không, đúng không? Nhưng anh đã bao giờ nghĩ rằng, cuộc sống của người bình thường không thể chịu được quá nhiều yếu tố kịch tính”.
“Em có kể cho anh ấy nghe cuộc sống thời quá khứ của em hay không?”
Nhâm Nhiễm nín thở một lúc mới nói; “Em không có ý định hỏi về quá khứ của anh ấy. Ai cũng có quyền giữ chuyện riêng tư của mình”.
“Em không thể nào nhìn thẳng vào rất nhiều chuyện Nhâm Nhiễm ạ, vì thế em mới nóng lòng chạy trốn anh. Nhưng quá khứ không phải là một tấm áo cũ, nói vứt đi là có thể vứt đi, em càng muốn quên thì lại càng sa lầy trong đó”.
Câu nói này đã đâm trúng tim Nhâm Nhiễm, cô nắm chặt cốc cà phê màu xanh nhạt dành riêng cho cô và không biết phải nói gì.
“Cho dù là quá khứ hay hiện tại anh đều yêu em, chỉ cần em nhớ điều này là đủ rồi”.
Trần Hoa đứng dậy, cúi xuống nhìn cô rất lâu, dường như muốn nhìn thấu vào trái tim cô, “Còn về vị luật sư đó, anh chúc anh ta may mắn”.
Khi nhận được lời đề nghị phỏng vấn lần thứ hai tại phòng làm việc Nhâm Nhiễm không còn thấy ngạc nhiên nữa. Biển người mênh mông, vị phóng viên này tìm đến chỗ cô chỉ muộn hơn Chương Dục một ngày, cô không thể không một lần nữa thán phục sự thần thông quảng đại của họ.
Cô từ chối cuộc phỏng vấn, giọng rất lịch sự, nhưng kiên quyết, tiếp đó ba cô gọi điện thoại đến, cô ra ngoài nghe máy.
“Tiểu Nhiễm, rốt cục chuyện này là thế nào?”
Trước người cha, cô không có gì để giấu, “Chuyện cổ phiếu là do tổng giám đốc Trần sắp đặt Ba đừng lo, buổi sáng con đã gặp anh ấy rồi, nếu có phóng viên đến tìm ba thì ba cứ mặc kệ họ”.
Ông Nhâm Thế Yến hỏi đi hỏi lại các tình tiết, cô chỉ kể cho ông nghe một phần không quan trọng lắm vì không muốn để ông phải lo, “Không sao đâu ba, không đến mức phải nhờ đến pháp luật đâu. Ngoài ra,”, cô tỏ ra hơi ngần ngừ, “ba, ba đừng nói chuyện này với cô Quý Phương Bình”.
Ồng Nhâm Thế Yến hỏi với vẻ sửng sốt: “Làm sao ba có thể nói cho cô ta biết được?”
“Vị phóng viên đầu tiên tìm đến chỗ con là Chương Dục - phóng viên của tuần báo kinh tế tài chính, anh


The Soda Pop