XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.

nh huống khó xử giống như Cam Lộ - vợ của Thượng Tu Văn - biết được mối quan hệ của người có mối quan hệ thân thiết với mình bằng một phương thức không tự nhiên cho dù trước đó họ không chủ động nói cho mình biết.
Trong buổi họp báo Thượng Tu Văn nhận chức chủ tịch hội đồng quản trị của Húc Thăng, Cam Lộ đã vô tình biết được người chồng mà mình đã lấy hơn hai năm nắm trong tay số tài khoản lớn, cô đã bạt tai Thượng Tu Văn một cái rồi bỏ đi, sau đó cô đã bỏ nhà đi, để sảy thai, quan hệ giữa hai người gần như rạn nứt hoàn toàn.
Khi nói với Điền Quân Bồi chuyện này, Phùng Dĩ An tỏ ra rất thông cảm với Thượng Tu Văn, "Hai người đó đều là bạn tôi, tôi cho rằng, hoàn toàn có lý do để nổi giận. Nhưng phản ứng của cô ấy sau đó có phần quá đà, Tu Văn là người đàn ông tốt hiếm có, có thể tha thứ cho hành động giấu diếm này của anh ấy. Việc gì phải để xảy ra như vậy? Hiện tại Tu Văn vừa phải lo công việc cho tập đoàn, vừa phải chăm sóc gia đình tan tác, thực sự là rất thảm hại .
Điền Quân Bồi nói với vẻ khó chịu, "Cuộc sống của anh là chuyện của anh nếu em vẫn còn muốn chúng ta tiếp tục là bạn thì em phải cẩn thận đấy, nên tôn trọng chuyện riêng tư của nhau".
"Gần như cô ta đã trở thành con người của công chúng rồi, chúc mừng anh, có khi anh cũng sẽ được lên báo vì chuyện này đấy, đến lúc đó anh hãy nói đến chuyện riêng tư nhé".
"Đủ rồi đấy cô Trịnh ạ, tạm biệt".
Sau khi cố gắng để mình bình tĩnh trở lại, Điền Quân Bồi lại gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm. Cô nói: "Em thấy thời gian không còn sớm nữa nên đã nấu cơm, chắc anh chưa ăn no trên máy bay, anh nên ăn cơm đã".
Anh đã nhiều lần đưa cô về đến sân, nhưng đây là lần đầu tiên lên phòng, sau khi bấm chuông, Nhâm Nhiễm ra mở cửa ngay, bảo anh ngồi xuống ghế sofa, "Em đi xào đĩa rau nữa là xong".
Anh ngồi xuống, nhìn sang bốn xung quanh căn hộ Nhâm Nhiễm thuê chỉ có một phòng ngủ với diện tích không lớn lắm, cách trang bị không có gì nổi bật nhưng rất gọn gàng, sạch sẽ.
Căn phòng vừa là phòng khách, phòng ăn, vừa là phòng làm việc này, bên trái có bày một chiếc bàn kính nhỏ, bên trên ngoài chiếc laptop, còn đặt một lọ hoa thủy tinh, bên trong cắm rất nhiều hoa phăng. Cách bài trí ở phòng khách cũng rất đơn giản, nhưng dưới tràng kỷ có trải một tấm thảm màu xanh nhạt chiếc sofa đã cũ được phủ một tấm khăn xinh xắn màu sữa có tua rua, bên trên có đặt hai chiếc gối ôm thêu hình hoa hướng dương rực rỡ, tạo thêm bầu không khí ấm cúng cho gian phòng.
Trên tràng kỷ có đặt một cuốn sách cũ, chính là cuốn Xa rời đám đông bát nháo mà anh đã từng nhìn thấy trong túi xách của Nhâm Nhiễm ở trụ sở công an thành phố J.
Mùi hương từ trong bếp nằm cách đó không xa tỏa ra, anh liền cầm cuốn tiểu thuyết mượn từ thư viện của thành phố Z lên xem, ngón tay vân vê bìa sách cũ, đột nhiên nghĩ rằng, Nhâm Nhiễm mang theo số hành lý đơn giản và một cuốn sách cũ, tạm biệt cuộc sống ngày cũ và an cư ở một thành phố xa lạ, chắc chắn sự quyết tâm và lòng can đảm của cô phải lớn hơn sự tưởng tượng của mọi người rất nhiều.
Nghĩ như vậy, tự nhiên anh lại cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều.
“Cuốn sách này được mẹ em đọc trước lúc lâm chung nên em không trả lại thư viện mà luôn mang theo bên mình".
Nhâm Nhiễm từ bếp đi ra, bê chiếc laptop đặt lên tràng kỷ, "Quân Bồi, ra ăn cơm đi anh".
Bữa tối mà cô nấu rất đơn giản, một bát canh sườn nấu hải đới [1'>, khói bốc nghi ngút, hải đới thái sợi, bên trên có rắc một ít hành hoa, nhìn rất hấp dẫn, một đĩa trứng sốt cà chua, một đĩa ớt xanh xào thịt bò thái sợi, một đĩa nấm xào rau cải. Cô xới ra hai bát cơm, cũng giống như bữa ăn canh gà lần trước, Quân Bồi ăn rất ngon lành.
[1'> Một loại tảo biển.
"Nhìn em không giống cô gái biết nấu nướng, lo liệu việc nhà, thực sự không thể nghĩ là em lại biết làm những chuyện này".
Cô liền mỉm cười, "Hoàn cảnh ép mình phải như vậy thôi. Đầu tiên là du học nước ngoài, sau đó lại sống một mình ở Bắc Kinh, không làm thì có gì mà ăn".
Khi quay lại ngồi trên ghế sofa, Điền Quân Bồi phát hiện ra rằng, rất khó duy trì được ý nghĩ ngồi nghiêm túc để chất vấn cô. Nhưng Nhâm Nhiễm đã pha sẵn hai cốc trà đặt trên tràng kỳ, vẻ mặt trịnh trọng, rõ ràng là đã chuẩn bị tinh thần giải thích cụ thể cho anh nghe.
“Đến ngày hôm kia em mới biết số cổ phiếu đứng tên em đó. Trước đó, thậm chí em còn chưa bao giờ đi làm thẻ cổ đông cơ .
Điền Quân Bồi sực nhớ ra ngay, “Hôm đó em đến văn phòng anh là để nói với anh chuyện này ư?”
Nhâm Nhiễm gật đầu: “Đúng vậy, nhưng thấy anh bận quá nên em nghĩ tốt nhất vẫn để em tự tìm hiểu cho rõ ràng rồi nói sau. Em xin lỗi em không có ý giấu chuyện gì”.
Điền Quân Bồi thấy lòng nhẹ hơn, anh nắm chặt tay cô, dịu dàng hỏi; “Thế em đã làm rõ ra được vấn đề gì chưa, có phải có người dùng chứng minh thư của em để mở tài khoản và giao địch nội bộ hay không?”
Nhâm Nhiễm ngần ngừ một lát: "Người rót tiền vào mua cổ phiếu ST là Trần Hoa, anh ấy là chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Ức Hâm, phòng đầu tư chứng khoán trực thuộc tập đoàn anh ấy vần đang