Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Trôi Mãi

Thời Gian Trôi Mãi

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

trong quá trình phân tích, nghiên cứu, đầu tư cổ phiếu ST Anh ấy dùng số tài khoản của em để mua vào, chắc không phải là hành động phi pháp”,
Điền Quân Bồi chăm chú suy nghĩ, mấỵ nằm nay anh đều giải quyết các nghiệp vụ phi tố tụng, đương nhiên là cùng nắm được một số vấn đề sự vận hành của thị trường tư bản chứng khoán, nhưng anh vẫn cảm thấy hành động này của Trần Hoa có gì bất thường.
“ Trong hoàn cảnh em không hề hay biết anh ấy đã lấy danh nghĩ tên em và tiến hành giao dịch với số tiền rất lớn, số cổ phiếu này đủ để thu hút sự chú ý của các nhà phân tích chứng khoán và báo chí, nếu không vì kiếm lời thì cũng phải có mục đích gì chứ".
“Ở thành phố J anh cũng đã nhìn thấy rồi đấy, em không muốn gặp lại anh ấy nữa, anh ấy làm như vậy... chỉ là vì muốn ép em lộ diện.
Cách làm ầm ĩ như vậy khiến Điền Quần Bồi sững người.
“Nếu em có thể chứng minh tài khoản của em được mở trong hoàn cảnh em không hề biết gì, thì em có thể nhờ đến báo chí để thanh minh cho mình, sau đó sẽ nhờ đến pháp luật để can thiệp”.
Nhâm Nhiễm lắc đầu: “Quân Bồi, số cổ phiếu đó không phải là của em, chắc chắn em sẽ không nhận. Nhưng em không có ý định nhờ phóng viên để thanh minh”.
"Như thế người ta sẽ đưa ra rất nhiều lời dự đoán không cần thiết về em"
“Trừ phi giao dịch phi pháp khiến cơ quan giám sát thị trường chứng khoán phải điều tra thì em sẽ nói thật. Hiện tại em đã xin nghỉ việc và cũng không có ý định trả lời phỏng vấn bất kỳ ai, em cũng không quan tâm đến việc báo chí đưa tin như thế nào, mọi người nghĩ gì, có một số chuyện chỉ cần không đếm xỉa đến thì nó sẽ tự lắng xuống\'\'.
Lòng Điền Quân Bồi chùng xuống, anh liền rút ra kết luận ngay: "Em không muốn vì sự thanh minh của em mà Ức Hâm phải đối mặt với cơ quan điều tra đúng không?"
Nhâm Nhiễm không phủ nhận: "Quân Bồi, có một số chuyện em buộc phải nói rõ với anh. Trần Hoa là mối tình đầu của em, năm 18 tuổi em đã yêu anh ấy, năm 19 tuổi bọn em chia tay nhau. Em ra nước ngoài du học, mấy năm sau đó bọn em mới gặp lại, nhưng cũng chỉ là gặp mặt mà thôi. Năm kia em bị tai nạn ô tô, suýt thì mất mạng, anh ấy đã chăm sóc em một thời gian dài, tuy nhiên, em với anh ấy... không còn khả năng đến được với nhau nữa".
Điền Quân Bồi cho rằng, ở giai đoạn chưa chín chắn như hồi 18,19 tuổi, cái gọi là tình yêu chỉ là sự rung động trong tình cảm và dục vọng mà thôi, không tiếp tục được cũng là điều bình thường, không thể ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của một người. Nhâm Nhiễm đã kể lại rất đơn giản, nhưng không giải thích nguyên nhân tại sao Trần Hoa lại đuổi theo cô đến tận thành phố J, hiện tại lại dùng thủ đoạn đó để ép cô lộ diện. Nhưng Điền Quân Bồi biết, đây đã là chuyện cũ mà Nhâm Nhiễm không muốn nhắc đến nữa, nếu anh dò hỏi e rằng sẽ chỉ không hay.
“Em không thể chấp nhận được cách làm lần này của anh ấy, nhưng em không muốn vì sự bực dọc nhất thời mà làm ảnh hưởng đến công ty của anh ấy, em chỉ muốn đưa ra sự lựa chọn giảm thiệt hại đến mức nhỏ nhất".
“Nếu anh không lý giải sai thì em chuẩn bị không hỏi han gì, không đếm xỉa gì đến chuyện thị trường chứng khoán, đợi Trần Hoa tự rút về”.
“Anh ấy là người rất khó chủ động bỏ cuộc, nhưng nếu em đã hạ quyết tâm thì cũng không thể thay đổi một cách dễ đàng. Nếu anh cảm thấy cách giải quyết vấn đề này của em không đủ thẳng thắn thì em cũng có thể hiểu”.
Điền Quân Bồi phát hiện ra rằng Nhâm Nhiễm có đôi mắt màu hổ phách lặng lẽ và trong trẻo, kể cả trong lúc phê bình mình không thẳng thắn, giọng nói và thái độ của cô cũng vẫn tỏ ra thản nhiên. Rõ ràng là cô biết hành động lời nói của mình sẽ gây phản ứng gì cho người khác, và cô cũng sẵn lòng. Tuy nhiên, giống như việc cô không quan tâm đến chuyện báo chí như thế nào, dường như cô cũng không thực sự để tâm đến chuyện anh có chấp nhận lời giải thích của cô hay không.
Một cảm giác khó tả trào dâng trong lòng Điền Quân Bồi, anh phát hiện ra đây mới là điều khiến anh quan tâm nhất. Tuy nhiên đứng trước Nhâm Nhiễm, anh không thể tiếp tục dò hỏi.
“Anh đã nói rồi, anh sẽ không hỏi về quá khứ của em, Nhâm Nhiễm ạ, em không phải chịu sức ép trong chuyện này".
"Xin lỗi anh, Quân Bồi, em biết như thế này là rất không công bằng với anh, em cũng đã cố gắng thành khẩn trước anh. Tuy nhiên, một người sau khi phải gánh quá nhiều thứ thuộc về quá khứ thì không thể nào mở rộng cõi lòng và trút bày mọi chuyện với người khác được nữa".
Giọng cô dù bình thản đến đâu cũng vẫn ẩn chứa một cảm giác buồn bã, thê lương. Anh nắm chặt tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô, "Anh nghĩ, nếu đã đem lòng yêu một người không bao giờ đòi hỏi cái gọi là công bằng đâu".
Rõ ràng là bàn tay cô khẽ giãy giụa trong lòng bàn tay anh, sau đó lại nắm chặt lại tay anh. Lúc nhận được điện thoại của Điền Quân Bồi cô đã nghĩ xong rồi, cô không có quyền gì để đảo lộn cuộc sống vốn đang diễn ra rất có trật tự cửa một người đàn ông, nói lời kết thúc với anh có lẽ là sự lựa chọn sáng suốt hơn cả. Tuy nhiên hiện nay, cô lại không thể nào giữ được bình tĩnh để gạt tay anh ra và nói lời