Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/918 lượt.
chỉ có thể vùi mặt vào bộ ngực trần của anh.
Ba ngày giờ biến thành ba mươi ngày, thậm chí sáu mươi ngày.
Lâm Thiển chợt nảy ra ý nghĩ tinh nghịch: ai ngờ Boss đại nhân cũng có lúc tính sai, không biết bây giờ anh có cảm tưởng gì?
Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua, trong lòng cô tồn tại duy nhất một cảm giác, không nỡ rời xa anh.
Từ trước đến nay, Lâm Thiển là người tương đối lý trí, công tư phân minh. Như chuyến đi điều tra nghiên cứu thị trường lần trước, lúc đó tình cảm mới chớm nở, cô rất nhớ anh, cho dù nỗi nhớ nhung gặm nhấm trái tim cô những vẫn khống chế bản thân rất tốt.
Không giống bây giờ, nghĩ đến chuyện xa anh, trong lòng cô rất buồn. Đó là cảm giác xa lạ, như thể làm việc gì cũng không có tinh thần, như thể sinh lực bị rút cạn bởi giây phút chia xa sắp tới.
Đầu óc Lâm Thiển còn vụt qua một ý nghĩ, hay là nói với Lệ Trí Thành, đừng bắt cô đi công tác. Nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ cảm tính này.
Bởi nếu vì anh mà cô không đi, sau này cô sẽ tiếc nuối cũng không biết chừng.
Cả buổi chiều chỉ nghĩ đến vấn đề này, lúc Lâm Thiển tan sở, trời đã tờ mờ tối, khi văn phòng ra về gần hết. Ngoài cổng xuất hiện một chiếc xe con nhưng Lâm Thiển có tâm sự nên chẳng để ý. Trong lúc cúi đầu bước đi, cô chợt nghe thấy tiếng còi xe.
Ai thế nhỉ? Lâm Thiển chau mày ngoảnh đầu về hướng đó, liền nhìn thấy chiếc Land Rover quen thuộc dừng ở vị trí cách cô tầm mười mét. Người ngồi sau tay lái chính là Lệ Trí Thành.
Lúc này tuy đã hết giờ làm nhưng vẫn còn nhiều nhân viên chưa ra về. Nghe tiếng còi xe, một vài người liền dồn ánh mắt về bên này. Lâm Thiển giật mình, vội đi tới, mở cửa ghế lái phụ rồi nhanh chóng lên xe.
“Sao anh đến đây?” Lâm Thiển hỏi.
Lệ Trí Thành liếc cô một cái, khởi động ô tô: “Đến đón em.”
Anh đáp rất thản nhiên, Lâm Thiển đen mặt trong giây lát. Lúc xe ra cổng khu công nghiệp, đi qua chỗ bảo vệ, Lâm Thiển không nghĩ ngợi, lập tức cúi thấp xuống, vùi mặt vào đầu gối. Lệ Trí Thành giơ tay vuốt ve cổ cô, như vuốt ve động vật nhỏ.
“Ngồi dậy đi, không sao rồi.” Giọng anh đầy ý cười. Lâm Thiển mặc kệ, đợi anh lái thêm một đoạn, cô mới ngẩng đầu, thở phào nhẹ nhõm.
Lệ Trí Thành đưa cô về nhà. Lúc hai người ôm nhau ngồi ở sofa, Lâm Thiển trách anh: “Sao hôm nay anh lại đến đón em, bị người khác nhìn thấy thì làm thế nào?”
Lệ Trí Thành bóp nhẹ tay cô: “Em đừng bận tâm, chúng ta dần dần rồi cũng nên công khai quan hệ.”
Lâm Thiển ngẩn người. Hả? Công khai ư?
“Có phải nhanh quá không?” Cô hỏi.
Lệ Trí Thành trả lời dứt khoát: “Không nhanh.”
Lâm Thiển chẳng còn gì để nói, lại liếc anh một cái. Với thân phận của anh, công khai mối quan hệ của hai người đồng nghĩa với việc mọi người sẽ coi cô là bà chủ. Cô luôn cho rằng, tình huống này ít nhất sau khi đính hôn mới xảy ra.
“Bây giờ mà công khai…” Lâm Thiển tựa vào người anh: “Tương lai nhỡ chúng ta không thành, sẽ rất khó xử. Để em thử tưởng tượng xem nào, anh sẽ trở thành Boss lăng nhăng đùa giỡn nhân viên nữ, còn em trở thành hồ ly tinh dựa vào quy tắc ngầm để tiến thân. Chậc chậc… Sau này chia tay, nếu có bạn gái mới, anh lại phải công khai một lần nữa, tới lúc đó mặt mũi anh biết để vào đâu…”
Lâm Thiển lẩm bẩm một hồi mới phát hiện Lệ Trí Thành trầm mặc từ đầu đến cuối. Cô ngẩng đầu, phát hiện sắc mặt anh đã tối sầm. Lâm Thiển hơi chột dạ, nhưng vẫn cứng miệng: “Những điều em nói đều là sự thật.”
Lệ Trí Thành siết chặt thắt lưng, khóa người cô trong vòng tay, kề sát người anh, không thể động đậy.
“Em còn nói linh tinh nữa?” Anh cất giọng trầm thấp, thể hiện sự uy hiếp rõ ràng.
Lâm Thiển trừng mắt với anh nhưng trong lòng rất ngọt ngào. Một lúc sau, cô lên tiếng đuổi “khách”: “Ngày mai đi công tác nên hôm nay em phải ngủ sớm. Anh mau về đi.”
Lệ Trí Thành cúi đầu nhìn cô, ánh mắt thâm trầm như thường lệ.
“Anh về làm gì?” Anh nói: “Tối nay anh ở lại đây.”
Dưới ánh mắt của người đàn ông này, trái tim Lâm Thiển sắp tan chảy thành nước. Cô giơ tay ôm cổ anh: “Em đi công tác ít nhất một tháng, anh phải nhớ em đấy nhé. Không được vì cách xa mà tình cảm với em bị ảnh hưởng. Anh… đã… rõ chưa?”
Vừa dứt lời, Lệ Trí Thành liền cúi xuống hôn cô. Dần dần, anh đặt cô nằm xuống sofa, còn mình chầm chậm phủ lên người cô. Đêm dài đằng đẵng, bởi vì sự phân ly sắp tới nên tình cảm càng trở nên mãnh liệt, nhưng lại không được giải phóng tận cùng nên chỉ có thể tiếp tục đè nén, tiếp tục giày vò.
***
Đầu tháng tư, Ninh Duy Khải đi Đài Loan một chuyến. Nói một câu thật lòng, anh ta rất thích nơi này, vừa ấm áp lại vừa phồn vinh và hỗn độn. Những nơi như vậy thường ẩn giấu vô số cơ hội làm ăn và tạo nên kỳ tích.
Tuy nhiên, chuyến đi lần này của Ninh Duy Khải không thuận lợi như anh ta tưởng.
Tân Bảo Thụy cũng có chi nhánh ở Đài Loan. Vừa xuống máy bay, anh ta được nhân viên người bản xứ lái xe đến đón. Trợ lý Nguyên Tuấn báo cáo: “Tổng giám sát tiêu thụ khu vực Hoa Nam đã đi tìm Uông Thái Thức hai lần.”
“Ông ta vẫn tránh mặt không tiếp sao?” Ninh Duy Khải chau mày. Uông Thái Thứ