Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/660 lượt.
đấy!
Kể từ lúc bước ra khỏi siêu thị, tâm trạng của Lâm Thiển lại trở nên căng thẳng. Hai người sóng đôi bước đi. Lệ Trí Thành không nhiều lời, Lâm Thiển ngắm gương mặt nghiêng của anh, liên tưởng đến cái hộp nhỏ trong túi, trong lòng hết sức hồi họp.
Cô nhớ đến khoảng thời gian sau chuyến đi núi Nga Mi, buổi đêm anh đè cô xuống giường, hôn lên toàn thân cô. Nơi ấy chạm vào bụng cô, vào tay cô… đầy tính ám chỉ. Lúc đó, anh giống một con sói bộc lộ bản chất thật sự của mình.
Lâm Thiển lặng lẽ đi theo Lệ Trí Thành, hai người nhanh chóng về đến nhà anh.
Bởi vì xung quanh vô cùng yên tĩnh nên Lâm Thiển có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của mình.
Lệ Trí Thành vẫn điềm tĩnh như thường lệ, anh quay đầu nói với cô: “Anh tắm ở tầng dưới, nếu em cũng muốn đi tắm thì lên phòng ngủ chính…”
Lâm Thiển: “Vâng…”
Anh lại cúi đầu hôn cô một cái: “Lên phòng đợi anh…”
Trái tim Lâm Thiển run nhẹ, cô không biết nói gì, chỉ còn cách ngoan ngoãn lên tầng trên.
Lâm Thiển đứng dưới vòi nước, hơi thất thần. Cô sắp trở thành người của anh, cuối cùng anh cũng thỏa ước nguyện. Nghĩ đến đây, cô có chút yêu thương cũng thấy hơi buồn cười. Cô giơ tay ôm mặt… Lệ Trí Thành, chúng ta sẽ bên nhau suốt đời phải không anh? Lúc này đây em sắp tiến về phía anh, với mong ước được sánh cùng trời đất, có như thế mới không phụ sự chờ đợi cùng khát vọng của anh, cũng xứng với quyết tâm của em.
Lâm Thiển cũng nhớ ra, tại sao Lệ Trí Thành lại nói hôm nay là ngày hai mươi ba.
Bởi vì lần trước “bà dì” đến thăm là vào ngày mười bốn. Hôm nay là ngày an toàn của chu kỳ, sẽ không có sự cố giữa chừng. Công nhận anh nhớ dai thật.
Lâm Thiển tắt vòi nước, mặc bộ váy ngủ bằng lụa dài đến đầu gối, cổ chữ V, để lộ bộ ngực trắng muốt.
Lâm Thiển ngắm mình trong gương rồi mở cửa đi ra ngoài. Cô hơi sững lại khi thấy rèm cửa sổ đã đóng kín, đèn trên trần cũng tắt, chỉ còn lại ngọn đèn sàn, tỏa ánh sáng mờ mờ.
Lệ Trí Thành đang đứng bên ngọn đèn. Nghe thấy tiếng động, anh liền quay đầu. Anh mặc áo choàng tắm màu đen mềm mại, bộ dạng thoải mái, biếng nhác, nhưng cũng rất tuấn tú.
Không biết anh đợi cô bao lâu rồi. Lâm Thiển quên cả hô hấp, chỉ ngơ ngẩn nhìn anh. Lệ Trí Thành liền đi đến bên cô, tim Lâm Thiển như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh dừng lại trước mặt, cúi đầu nhìn cô. Sau đó, anh hơi cúi xuống, bế ngang người cô lên. Lâm Thiển kêu “a” một tiếng, đã nằm gọn trong lòng anh.
Căn phòng vô cùng yên tĩnh, Lâm Thiển áp mặt vào ngực Lệ Trí Thành, nghe thấy nhịp tim gấp gáp của anh.
“Lâm Thiển”. Lệ Trí Thành cất giọng trầm thấp: “Anh đợi bao lâu rồi?”
Lâm Thiển cảm thấy cổ họng khô rát: “… Bảy mưới chín ngày.”
Anh không nói một lời, bế cô đi về chiếc giường ngủ sau lưng.
Lâm Thiển đặt mình xuống tấm đệm mềm mại, người Lệ Trí Thành ở phía trên, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của cô. Điều này khiến cô cảm thấy kích thích, nhưng cũng hơi căng thẳng.
Lệ Trí Thành không vội đi vào chủ đề chính mà chống tay xuống hai bên người Lâm Thiển, quan sát cô từ trên cao. Ánh mắt anh như thăm dò, cũng giống như đang thưởng thức cô.
Trước ánh mắt khó đoán của Lệ Trí Thành, Lâm Thiển đỏ mặt, nói nhỏ: “Anh nhìn gì chứ?”
Anh không trả lời, khóe mắt ẩn hiện ý cười. Rõ ràng chỉ là nụ cười bình thường, nhưng cũng đủ khiến Lâm Thiển bối rối. Cô có cảm giác bản thân giống con mồi, cuối cùng cũng rơi vào tay anh.
Vào thời khắc này, Lệ Trí Thành có tâm trạng rất tốt.
Trong lúc mơ màng, cô đột nhiên phát hiện Lệ Trí Thành thay đổi tư thế từ lúc nào, anh ngồi dậy, cúi đầu nhìn cô. Vào thời khắc này, gò má anh cũng ửng đỏ. Ngón tay trong thân thể cô mỗi lúc một nhanh hơn.
Lệ Trí Thành vẫn mặc áo choàng tắm nghiêm chỉnh, thần sắc trầm ổn, trong khi Lâm Thiển không mảnh vải che thân, bị anh làm cho hồn xiêu phách lạc. Cảnh tượng hoàn toàn kích thích Lâm Thiển, khiến cô cảm thấy một luồng khí nóng từ nơi sâu thẳm trong thân thể trào ra, nhanh chóng tới nơi ngón tay anh đang ma sát… Một cảm giác sắc nhọn bao trùm toàn thân cô trong giây lát. Cô kêu một tiếng, hai đùi khép chặt, thân thể cuộn tròn, bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Chứng kiến cảnh tượng này, Lệ Trí Thành chỉ cảm thấy cổ họng khô rát, bụng dưới căng cứng. Anh dừng động tác, từ từ nằm đè lên người Lâm Thiển. Lâm Thiển vẫn chưa hết cơn khoái lạc, cô xấu hổ vùi mặt vào chăn. Lệ Trí Thành lại bắt đầu hôn lên ngực và cổ cô, khiến thân thể tựa hồ vừa trải qua cuộc đại chiến của cô càng mềm nhũn.
Một lúc sau, Lâm Thiển mới lấy lại chút tinh thần, cô giơ tay đẩy đầu Lệ Trí Thành: “Anh đừng hôn nữa…”
Lệ Trí Thành ngẩng lên nhìn Lâm Thiển. Cô đã hoàn toàn buông hết “áo giáp”, còn anh vẫn chưa chính thức bắt đầu. Lâm Thiển đột nhiên có cảm giác xong đời.
“Giúp anh cởi quần áo.” Lệ Trí Thành cất giọng trầm khàn.
Lâm Thiển bất động.
“Tại sao em đã cởi quần áo của em, còn phải cởi quần áo của anh nữa?” Cô đánh bạn phản đối. Tại sao anh lại ép cô chủ động trong việc này?
Nhưng Lệ Trí Th