Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/668 lượt.

ước”… nào là “sản phẩm của nhà thiết kế hàng đầu Jason Wu”, “Ngôi sao nổi tiếng Thiên Vạn Nguyên làm người đại diên phát ngôn”, “Hơn năm trăm trung tâm thương mại trong cả nước liên kết tuyên truyền”…
Ngoài ra, tin đồn Minh Đức trở mặt với Ái Đạt ngày càng nóng hổi, thật giả khó phân biệt.
Nghĩ đến những chuyện này, Lâm Thiển càng sốt ruột. Cả ngày hôm qua Lệ Trí Thành đều ở nhà với cô, trong khi đối thủ cạnh tranh phản công ào ạt như vậy, không biết tình hình bên anh thế nào rồi, trong lòng cô càng lo lắng bất an.
Không khí trong phòng tiếp khách vừa ngột ngạt vừa đè nén. Lâm Thiển cũng không nhiều lời, yên lặng ngồi ở một góc sofa. Nghĩ đến Lệ Trí Thành, trong lòng cô vô cùng hỗn loạn.
Ai ngờ đợi cả buổi chiều, phòng hội nghị phía đối diện vẫn khép chặt cửa từ đầu đến cuối. Mãi tới tầm chạng vạng tối, Tưởng Viên mới từ phòng hội nghị đi ra ngoài.
Lâm Thiển và mọi người đều đứng dậy. Không thể không thừa nhận, Tưởng Viên quả nhiên là người của Lệ Trí Thành. Ở hoàn cảnh này, anh ta vẫn nở nụ cười ôn hòa như thường lệ: “Lệ tổng bảo mọi người cứ ra về trước. Các lãnh đạo và chủ tịch vẫn đang thảo luận phương án giải quyết. Tất cả đợi sáng mai đi làm rồi thông báo sau.”
Lệ Trí Thành rất có uy danh trong công ty, bây giờ Tưởng Viên nói vậy, đám đông lần lượt đứng dậy ra về. Nhưng cũng có người do quá sốt ruột, đi đến bên Tưởng Viên hỏi: “Rốt cuộc các lãnh đạo định giải quyết vụ này thế nào?”
Anh ta vừa dứt lời, Lâm Thiển và những người khác đổ dồn ánh mắt về bên này. Tưởng Viên vẫn giữ nụ cười trên môi: “Lệ tổng nói, binh đến tướng đỡ, nước dâng đất chặn.”
Mọi người đều im lặng gật đầu rồi rời đi. Lâm Thiển có thể tưởng tượng ra bộ dạng của Lệ Trí Thành khi phát biểu câu này. Thần sắc anh lạnh nhạt, ánh mắt sắc bén bức người, nhưng câu nói lại có tác dụng làm yên lòng người. Chợt nghĩ đến sự dịu dàng yêu thương của anh đối với cô trong mấy ngày qua, trái tim cô bất giác xốn xang.
Lâm Thiển cố ý ở lại sau cùng, quả nhiên thấy Tưởng Viên vẫn đứng yên tại chỗ. Khi cô đi đến bên cạnh anh, anh ta mới nói nhỏ: “Giám đốc Lâm, Lệ tổng bảo tôi chuyển lời với cô, Lệ tổng và Cố tổng phải đi Thâm Quyến một chuyến để nói chuyện với Uông tổng, khoảng hai ba ngày sau sẽ quay về.”
Lâm Thiển: “Cảm ơn anh.” Tuy rất thắc mắc về vụ Minh Đức, nhưng bây giờ không phải lúc dò hỏi.
Tưởng Viên nói xong liền quay về phòng hội nghị, Lâm Thiển đi chầm chậm ra thang máy. Bởi vì khá đông người nên thang máy đã xuống một chuyến, số còn lại chính là Tiết Minh Đào và mấy người của công ty Vinda. Lâm Thiển liền cùng họ đứng đợi.
Khi thang máy đến nơi, Lâm Thiển là người đi vào sau cùng. Đột nhiên phía sau vang lên tiếng mở cửa, cô vô thức quay đầu, liền nhìn thấy cửa phòng hội nghị mở toang, Lệ Trí Thành đi ra ngoài đầu tiên, theo sau anh là Cố Diên Chi, Lưu Đồng, Tưởng Viên… Ai nấy sắc mặt nghiêm túc, bước đi rất nhanh.
Lúc này, mấy vị lãnh đạo cấp cao đã tản mát về văn phòng của mình, Lệ Trí Thành và Cố Diên Chi cũng đi tới phòng làm việc của CEO. Như cảm nhận được điều gì đó, vừa đến cửa, anh đột nhiên quay đầu về phía thang máy.
Ánh mắt của Lâm Thiển và Lệ Trí Thành giao nhau. Bởi vì khoảng cách khá xa nên cô không nhìn rõ vẻ mặt của anh. Tuy nhiên, chỉ như vậy cũng khiến cô thấy an tâm. Đồng thời, trong lòng cô dội lên cảm giác xót xa và lo lắng.
Cửa thang máy từ từ khép lại, cắt đứt tầm nhìn của Lâm Thiển. Còn Lệ Trí Thành cũng đi vào văn phòng.
Thang máy chạy thẳng xuống dưới. Xung quanh là đồng nghiệp thân thiết nhưng mọi người đều im lặng. Lâm Thiển nghĩ đến câu Lệ Trí Thành từng nói với cô: “Thứ như vậy, tôi sẽ viết ba tờ, đây là tờ thứ hai…”, “Sau này xảy ra bất cứ chuyện gì, em cũng đừng sợ hãi…”
Không biết tình cảnh hiện tại có nằm trong dự liệu của anh hay không?
Lâm Thiển không thể xác định, bởi đây không phải chuyện nhỏ. Tân Bảo Thụy toàn lực phản kích, và cả tin đồn Minh Đức lung lay. Lệ Trí Thành từng khẳng định, Minh Đức sẽ không trở mặt, nhưng tình hình bây giờ rất có khả năng vượt qua tầm kiểm soát của anh.
Đúng lúc này, di động của Tiết Minh Đào đổ chuông. Anh ta nghe máy, nói nhanh hai câu rồi tắt điện thoại, ngẩng đầu nhìn mọi người: “Bốn giờ chiều nay, nhãn hiệu “Sa Ưng” đã chính thức tung hô sản phẩm đầu tiên ra thị trường.” Ánh mắt anh ta trở nên đanh thép: “Tôi đã cử người “cướp” được hai cái.”
Mọi người đều sáng mắt. Tiết Minh Đào nói tiếp: “Đưa một cái đến chỗ Lệ tổng. Cái còn lại mang về văn phòng, lập tức nghiên cứu.”
“Vâng.” Mọi người đồng thanh trả lời.
Tám giờ tối. Lâm Thiển và Tiết Minh Đào ngồi trong phòng họp của công ty Vinda. Trên bàn tròn xuất hiện một chiếc ba lô màu đen mới tinh. Logo của chiếc ba lô rất bắt mắt, là hình ảnh con chim ưng đang dang cánh, có phong cách cao cấp như những nhãn hiệu dã ngoại nổi tiếng thế giới như Arc Teryx, Black Yak, Salewa…
Sau khi người của bộ phận kỹ thuật nghiên cứu kỹ lưỡng phân tích tính năng và dữ liệu liên quan đến chiếc ba lô, phòng hội nghị nhất thời im lặng như tờ.
Phương diện vật liệu tạm