XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134713

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/713 lượt.

r>Dưới ánh nắng chói chang, Trần Tranh đưa một đoàn người do Tổng giám đốc khu vực Châu Á Thái Bình Dương của tập đoàn DG dẫn đầu đi thăm quan nhà máy sản xuất của Tư Mỹ Kỳ ở ngoại ô phía đông thành phố Lâm.
Đang là buổi chiều, các dây chuyền sản xuất chạy hết công suất, công nhân mặc đồng phục màu xanh lam tất bật luôn tay luôn chân. Chứng kiến cảnh tượng này, đám người nước ngoài liên tục gật đầu, bày tỏ sự hài lòng.
Đối với tình hình hiện tại của Tư Mỹ Kỳ, Trần Tranh cũng tương đối hài lòng. Sau khi tin tức Tư Mỹ Kỳ bị DG mua cổ phần được công bố, các nhà cung ứng và đại lý trước đó vốn tỏ ra lạnh nhạt với Tư Mỹ Kỳ lần lượt thay đổi thái độ. Tuy họ không đến mức ân cần niềm nở, nhưng ít nhất cũng không dám đắc tội anh ta.
Còn người tiêu dùng cũng có tâm lý sính ngoại. Kể từ khi Tư Mỹ Kỳ trở thành công ty được nước ngoài bỏ vốn đầu tư, lượng tiêu thụ tại các cửa hàng tăng đáng kể. Sau khi DG rót tiền, nhà máy của anh ta bắt đầu hoạt động lại.
Một vòng tuần hoàn tốt đẹp như vậy, nếu không phải nhờ những người nước ngoài có vẻ lịch sự nhưng thực chất tham lam và ngạo mạn này, Trần Tranh khó có thể làm được.
Có câu mời thần dễ, tiễn thần khó, Trần Tranh tưởng cuộc thị sát hôm nay kết thúc tốt đẹp, anh ta có thể che mắt đám người nước ngoài. Ai ngờ lúc đi ra cổng nhà máy, Tổng giám đốc khu vực Châu Á Thái Bình Dương của DG cất giọng nghiêm nghị:
“Ben, anh có thể giải thích với tôi, số hàng để ở kho số Năm là thế nào không?”
Ben là tên tiếng anh mà Trần Tranh tự đặt vào mấy hôm trước, để tiện giao lưu với người nước ngoài. Anh ta giật mình nhưng vẫn không thừa nhận: “Ngài Charles, đó là sản phẩm túi xách thông thường của chúng tôi.”
Charles là người Australia cao to ngoài bốn mươi tuổi. Anh ta có đôi mắt xanh biếc, sống mũi cao và làn da trắng trơn láng. Những yếu tố này khiến bộ dạng của anh ta có phần trẻ con.
Charles lắc đầu: “Ben, anh không nói thật rồi. Tôi đã xem báo cáo kiểm nghiệm của lô hàng đó, tỷ lệ sản phẩm không đạt yêu cầu rất cao. Nhiều sản phẩm có sự chênh lệch về màu sắc, đường may bên trong lộn xộn. Thậm chí một số còn không phù hợp với tờ giới thiệu sản phẩm, sử dụng vật liệu kém chất lượng. Tôi đoán… lô hàng này làm vội đúng không?”
Anh ta nói xong, tất cả mọi người đều im lặng. Đám nhân viên của Trần Tranh đưa mắt nhìn nhau.
Trần Tranh chột dạ, vì lô hàng này đúng là làm rất vội.
Nửa năm trước, khi thị trường túi xách thông thường của Tân Bảo Thụy thu hẹp, Trần Tranh cầm cố tài sản để vay ngân hàng, tạo ra series sản phẩm túi xách thông thường này. Lúc bấy giờ, bởi vì Tư Mỹ Kỳ đã rơi xuống đáy vực, nhiều công nhân bỏ việc, quay vòng vốn gặp khó khăn. Vì vậy, chất lượng sản phẩm mới giảm sút.
Tuy nhiên, phần lớn sản phẩm của lô hàng này vẫn được dùng loại vật liệu tốt. Nếu không để ý kỹ, người tiêu dùng tuyệt đối không phát hiện ra vấn đề.
Hôm nay Charles đến thị sát, Trần Tranh đặc biệt dặn dò nhân viên nhà kho, bỏ những sản phẩm tốt lên trên.
Tài liệu mà Tư Mỹ Kỳ chuyển giao cho phía nước ngoài có thể xếp đầy nhà, Trần Tranh tưởng Boss lớn như Charles sẽ không xem kỹ. Ai ngờ anh ta đã xem bản báo cáo kiểm nghiệm ở đâu đó.
Trần Tranh hơi ảo não, lần này anh ta quá sơ ý.
Lúc này, mấy người nước ngoài bắt đầu thảo luận. Bọn họ đến từ nhiều quốc gia khác nhau, tiếng Anh mang khẩu âm khác nhau, ầm ĩ đến mức Trần Tranh đau cả đầu.
“Quý vị.” Anh ta nở nụ cười tươi, cắ ngang lời bọn họ: “Tôi có thể giải thích vài câu được không?”
Đối phương lập tức im lặng.
Trần Tranh mỉm cười: “Lô hàng này đúng là tồn tại vấn đề nhất định về chất lượng, vì vậy chúng tôi không định tiêu thụ ở thành phố cấp một, mà định bán ở thị trường cấp hai, cấp ba với giá thấp…”
Anh ta còn chưa nói hết câu, Charles lại một lần nữa lắc đầu: “Ben, sao anh có thể nghĩ như vậy? Chất lượng luôn là mục tiêu hàng đầu mà DG theo đuổi. Kể cả sản phẩm giá rẻ cũng phải đảm bảo chất lượng. Không được, tôi không đồng ý.”
Trần Tranh cố nhẫn nhịn, tiếp tục giữ nụ cười trên môi: “Charles, anh có thể nghe tôi nói hết câu?”
Charles mở to mắt nhìn anh ta.
Trần Tranh tiếp tục lên tiếng: “Sở dĩ các vị có hứng thú với Tư Mỹ Kỳ chúng tôi, một mặt do chúng tôi là công ty lớn, có mạng lưới tiêu thụ rộng khắp cả nước. Những thành phố cấp ba, thậm chí làng xã, nơi mà Ái Đạt và Tân Bảo Thụy còn chưa đặt chân tới, chúng tôi đều có đại lý. Đây là điều rất quan trọng đối với việc DG chiếm lĩnh thị trường Trung Quốc trong tương lai.
Mặt khác, chúng tôi hiểu tình hình trong nước hơn các anh. Trung Quốc không giống nước Mỹ và Australia. Các thành phố của chúng tôi phát triển không đồng đều. Khu vục giàu có như cầu của khu vực giàu, khu vực nghèo có phương thức tiêu thụ của khu vực nghèo. Theo kinh nghiệm của tôi, những sản phẩm mà các anh cho rằng chất lượng không đạt yêu cầu, nhưng bán đến thành phố cấp hai, cấp ba, hoàn toàn không thành vấn đề. Thậm chí nó còn tiêu thụ rất tốt, mang lại lợi nhuận cao. Hơn nữa, việc này không mâu thuẫn với việc tiêu thụ sản phẩm cao cấp của chúng ta.