Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134538
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/538 lượt.
ật thảo luận về vấn đề cổ phần của Tân Bảo Thụy. Sắc mặt của bọn họ vừa nặng nề vừa nghiêm túc.
Cái gọi là “tiến thoái lưỡng nan” chính là chỉ hoàn cảnh hiện tại của bọn họ. Lần trước bán cổ phần của Tân Bảo Thụy, hai anh em bị bố mắng một trận nên thân. Nhưng ván đã đóng thuyền, Chúc Bác Vân cũng chẳng thể làm gì hai cậu con trai.
Bọn họ khoanh tay quan sát tình hình rồi sẽ nâng giá bán số cổ phần còn lại cho DG. Ngay từ đầu, họ đã không có ý giữ lại Tân Bảo Thụy.
Nhưng bây giờ, tình hình thay đổi hoàn toàn. Hai anh em nhà họ Chúc không ngờ dư luận chống lại sự bành trướng của DG ác liệt như vậy. Giới truyền thông, các học giả đều theo dõi sát sao. Bây giờ mà có người bán doanh nghiệp và nhãn hiệu của mình, lập tức sẽ bị chỉ trích và trách mắng thậm tệ.
Hai anh em nhà họ Chúc xuất thân danh giá, lại coi trọng thể diện, bọn họ tuyệt đối không gây tổn hại đến danh dự của mình, càng không thể để sự nghiệp bất động sản và tài chính trong tay bị ảnh hưởng. Vì vậy bây giờ, bọn họ không thể bán cổ phần cho DG.
Nhưng theo đà DG kinh doanh ngày càng tốt, Tân Bảo Thụy ngày càng tụt hậu. Anh em họ Chúc không muốn để công ty sụp đổ trong tay mình. Do đó, niềm hy vọng lớn nhất của bọn họ bây giờ là tìm được người mua trong nước. Về việc liệu đối phương có chuyển nhượng Tân Bảo Thụy cho công ty nước ngoài, không phải là điều bọn họ quan tâm.
Sau khi tiếp xúc với một số đối tượng, cuối cùng anh em họ Chúc cũng tìm được một người mua thích hợp.
Đối phương là doanh nhân người Bắc Kinh, gia đình có người làm việc trong chính phủ, có mối quan hệ thân thiết với nhiều doanh nghiệp ở thành phố Lâm. Anh em họ Chúc tìm hiểu kỹ lưỡng, Ninh Duy Khải không có quan hệ cũng chưa từng tiếp xúc với đối phương.
Vì vậy, bọn họ yên tâm bán cổ phần. Sáng mai, hai bên sẽ bí mật ký hợp đồng chuyển nhượng. Dù giá thấp hơn dự kiến ban đầu rất nhiều, nhưng với tình hình hiện tại, đây đã là sự lựa chọn tốt nhất.
Chỉ có điều, đối phương một khi đã mua cổ phần, tất nhiên muốn nhân giá thấp, giành quyền kiểm soát Tân Bảo Thụy. Vì vậy người đó đề xuất, hy vọng hai anh em làm cầu nối, giúp anh ta mua nốt số cổ phần trong tay chủ tịch Chúc hoặc Chúc Hàm Dư.
Anh em họ Chúc không dám nhắc tới với bố chuyện này, vì vậy bọn họ chuyển mục tiêu sang Chúc Hàm Dư. Điều bọn họ thảo luận hôm nay là làm thế nào để thuyết phục em gái.
Sau khi thương lượng, cậu hai Chúc Hàm Trình cầm di động gọi điện cho Chúc Hàm Dư.
***
Thời gian gần đây, Chúc Hàm Dư thường xuyên quên không sạc pin điện thoại, cũng không hay mang theo di động bên mình. Khi Chúc Hàm Trình gọi vào số máy bàn ở nhà, cô vừa vặn mới từ bên ngoài trở về.
Bây giờ là bảy tám giờ tối, trong nhà không bật đèn, chỉ có ánh đèn đường ngoài cửa sổ chiếu vào.
Ninh Duy Khải vẫn chưa về.
Chúc Hàm Dư uể oải ngồi bó gối trên sofa, bấm nút loa ngoài điện thoại.
Giọng nói ôn hòa của Chúc Hàm Trình truyền tới: “Hàm Dư, cô có ở nhà không? Sao không mở di động?”
Chúc Hàm Dư ngẩn người.
Lúc biết cô tự quyết định ủy thác cổ phần cho Ninh Duy Khải, hai anh trai đã nổi trận lôi đình. Vì vậy, lâu rồi cô không liên lạc với bọn họ.
Bây giờ nghe giọng của anh trai, cô đột nhiên cảm thấy vô cùng tủi thân: “Anh hai…”
Chúc Hàm Trình im lặng trong giây lát rồi nói giọng dịu dàng: “Anh cả cũng ở đây. Hàm Dư, đã lâu cô không về nhà lớn ăn cơm. Hay là ngày mai về đi, anh và anh cả cũng sẽ về.”
Chúc Hàm Dư cắn môi, giọng điệu hơi run run: “Anh hai, ngày mai em phải đi tham gia công ích. Để lần sau được không anh?”
“Được.” Hai người anh trai đồng thanh đáp. Lúc này, Chúc Hàm Xung lên tiếng: “Hàm Dư, đây là bọn anh quan tâm đến cô, cô rõ chưa?”
“Em rõ rồi.”
Ở đầu kia điện thoại, hai anh em họ Chúc đưa mắt nhìn nhau, anh hai nói: “Hàm Dư, có một chuyện bọn anh muốn thương lượng với cô.”
Chúc Hàm Trình kể vắn tắt vụ bán cổ phần với em gái, cũng nói rõ quan hệ thiệt hơn trong đó. Cuối cùng, anh ta kết luận: “Hàm Dư, có lẽ cô không hiểu vụ này, nhưng Tân Bảo Thụy không xong rồi, thà đổi thành tiền mặt còn hơn giữ nó trong tay. Cô có thể mua cổ phiếu ở nơi khác hoặc đầu tư bất động sản, hay là mua cổ phần của công ty anh và anh cả cũng được, bọn anh sẽ bán cho cô với giá thấp nhất. Nói chung cách nào cũng tốt hơn cứ giữ khư khư cổ phần của Tân Bảo Thụy.” Mặc dù có mục đích riêng nhưng câu nói này cũng xuất phát từ đáy lòng, là suy nghĩ cho em gái.
Nghe xong, Chúc Hàm Dư trầm ngâm một lúc mới mở miệng: “Cảm ơn anh hai, nhưng em đã ủy thác cổ phần cho Duy Khải. Em cần suy nghĩ thêm về vấn đề này.”
Ở đầu kia điện thoại, anh em nhà họ Chúc lại đưa mắt nhìn nhau.
Một mặt, bọn họ thấy Chúc Hàm Dư không nhất nhất bảo vệ Ninh Duy Khải như trước. Mặt khác, Ninh Duy Khải vẫn là trở ngại lớn nhất của họ. Do dó, Chúc Hàm Trình mới phân tích thiệt hơn cho cô nghe. Chúc Hàm Dư nói cần suy nghĩ, chứng tỏ cô đang do dự.
Cuối cùng, anh cả Chúc Hàm Trình mở miệng: “Hàm Dư, có câu này anh muốn nói với cô từ lâu. Là anh trai, bọn anh không thể để mặc cô bị người khác ức hiế