Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/559 lượt.

không bao lâu, điện thoại bàn đổ chuông. Là Dương Hi Nhi của Văn phòng CEO gọi tới. Với tư cách cấp dưới, Dương Hi Nhi quan tâm đến tình trạng của Lâm Thiển trước, sau đó chuyển đề tài: “Trợ lý Lâm, chị đã biết tin chưa? Ái Đạt không trúng thầu đơn đặt hàng của Minh Thịnh là vì công ty chúng ta có gián điệp.”
Lâm Thiển ngẩn người, hạ thấp giọng: “Gián điệp?”
Dương Hi Nhi đáp: “Vâng, nghe nói bên Minh Thịnh tiết lộ thông tin, mọi điều khoản của Tư Mỹ Kỳ đều như chúng ta, thậm chí nhỉnh hơn chúng ta một chút nên họ mới trúng thầu. Vụ này rõ quá còn gì, chúng ta đã để lộ Hồ sơ dự thầu. Em nghe nói thư ký của Khang tổng gọi điện cho Lệ tổng, bảo Khang tổng đặt niềm tin lớn vào chúng ta, chính vì vậy nên ông ấy rất không vui...”
“Sao cô biết được chuyện đó?” Lâm Thiển cắt ngang lời.
Dương Hi Như đáp: “Tin tức lan truyền từ hôm qua... Mọi người đều bàn tán vụ này.”
“Ừ.” Lâm Thiển hỏi: “Gián điệp là ai?”
“Nghe nói là nhân viên kỹ thuật Cát Tùng Chí, cũng là thành viên của tổ công tác xử lý khủng hoảng lần trước và tổ dự án lần này.” Dương Hi Như đáp: “Sáng nay cảnh sát đã đến đưa anh ta đi, Cố tổng và Lưu tổng cũng đi theo. Hình như cảnh sát đã tìm thấy một số chứng cứ, là đoạn băng ghi hình và dữ liệu email.”
Sau khi cúp điện thoại, Lâm Thiển ngồi trầm tư suy nghĩ. Về việc Ái Đạt trượt thầu, cô đã sớm cảm thấy kỳ quặc, nhưng không giờ nguyên nhân từ nội gián.
Lâm Thiển chợt nhớ hồi còn ở tổ công tác xử lý khủng hoảng, cô và Lệ Trí Thành nhìn thấy bóng đen ngoài hành lang, lẽ nào chính là Cát Tùng Chí? Một người hiền lành thật thà như vậy lại là gián điệp thương mại của Tư Mỹ Kỳ, còn luôn ở bên cạnh bọn cô, chỉ nghĩ thôi cũng đủ sởn da gà.
Tuy nhiên... Nếu cô đoán không nhầm, chắc chắn Cố Diên Chi cố tình tiết lộ thông tin công ty có gián điệp. Lệ Trí Thành đã nghe ý kiến của cô hôm trước? Lâm Thiển mỉm cười, bây giờ lòng người đang hoang mang, sự kiện nội gián có tác dụng kích thích mọi người, quyết chí đồng lòng chống đối thủ...
Đang chìm trong suy tư, điện thoại lại đổ chuông. Lần này là phòng tài vụ gọi: “Trợ lý Lâm, ba mươi triệu đã vào tài khoản, xin hãy thông báo ngay với Lệ tổng.”
Lâm Thiển không hiểu: “Ba mươi triệu?”
Nhân viên tài vụ hạ thấp giọng: “Vâng, Lệ tổng đã đem một phần tài sản của nhà máy mới thế chấp cho ngân hàng, được ngân hàng cho vay chừng đó.”
Lâm Thiển cúp điện thoại, tâm trạng trở nên nặng nề.
Vừa mới đi làm, cô đã nhận hết “trái bom” này đến “trái bom” khác.
Bây giờ Lệ Trí Thành đã phải bán tài sản? Công ty như cái động không đáy, mọi người bắt đầu rơi xuống dưới rồi?
Lâm Thiển đang chìm trong suy tư, một hình bóng quen thuộc từ ngoài đi vào. Anh mặc bộ comple chỉnh tề, tay cầm tập tài liệu, hình như vừa mới họp xong.
Lâm Thiển lập tức đứng dậy, nhưng cô né tránh gương mặt người đàn ông, chỉ nhìn vào cúc áo comple trên ngực anh: “Chào Lệ tổng!”
“Ừ.” Lệ Trí Thành cất giọng bình thản: “Em vào đây.”
Tim Lâm Thiển đập nhanh một nhịp, cô đi theo anh vào phòng làm việc.
Lệ Trí Thành ngồi xuống ghế sofa, nhướng mắt nhìn cô: “Mặt khỏi rồi à?”
“Khỏi rồi, cám ơn Boss quan tâm.” Lâm Thiển không dám nhìn thẳng vào mắt Lệ Trí Thành, nhưng vẫn cảm nhận một cách rõ ràng ánh mắt sáng ngời bức người của anh dừng lại ở mặt cô.
“Phòng tài vụ vừa gọi điện thoại, nói ba mươi triệu đã vào tài khoản.” Lâm Thiển lên tiếng.
“Ừ.” Anh đáp: “Hãy thanh toán tiền lương tháng này cho công nhân viên. Số còn lại cứ để ở tài khoản.”
“Vâng.”
Lệ Trí Thành bố trí một số công việc như thường lệ: triệu tập cuộc họp, báo cáo, thậm chí xử lý hậu sự vụ nội gián. Lâm Thiển vẫn cắm cúi ghi chép như mọi bữa. Trong quá trình đó, cô không nhịn nổi, âm thầm nhướng mắt, nhanh chóng liếc anh một cái rồi lại cụp mi.
Người đàn ông này mới hôn cô hai hôm trước, vậy mà bây giờ anh coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, không một lời giải thích. Ý anh là gì nhỉ? Lẽ nào anh không để tâm đến nụ hôn đó?
Lâm Thiển đang oán thầm, Lệ Trí Thành đột nhiên đứng dậy.
Lâm Thiển ngẩng đầu theo phản xạ, vừa vặn chạm mắt Lệ Trí Thành. Anh đang nhìn cô bằng ánh mắt mang hàm ý nào đó, rất giống biểu hiện tối hôm cưỡng hôn cô.
“Lâm Thiển.” Lệ Trí Thành đột nhiên gọi tên cô.
Trống ngực Lâm Thiển đập thình thịch, cuối cùng cũng không tránh khỏi tình huống này.
Cô lại cúi đầu, né tránh ánh mắt Lệ Trí Thành, chuẩn bị sẵn tâm lý từ chối anh.
Ai ngờ Lâm Thiển đợi một lúc, nhưng chỉ nghe thấy giọng nói từ tốn, thấp thoáng ý cười của anh vang lên: “Tôi có một kế hoạch. Tôi sẽ phát động cuộc phản kích “đánh tạt sườn” vào Tư Mỹ Kỳ.”






“Tôi có một kế hoạch.” Lệ Trí Thành cất giọng từ tốn: “Tôi sẽ phát động cuộc phản kích “đánh tạt sườn” vào Tư Mỹ Kỳ.”
Lâm Thiển ngẩn người. Ý nghĩ đầu tiên của cô là, Lệ Trí Thành không có kinh nghiệm kinh doanh, vì vậy khái niệm “đánh tạt sườn” mà anh nhắc tới có giống với sự lý giải của cô hay không?
“Đánh tạt sườn” đúng như tên gọi của nó, có nghĩa đi vòng qua đường khá


XtGem Forum catalog