Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/833 lượt.
trong giây lát, đã có hơn một trăm người trúng giải nhất. Lâm Thiển có thể tưởng tượng, khách hàng ra sức “đập trứng”, cướp 10.000 nhân dân tệ, bầu không khí náo nhiệt đến mức nào.
“Tôi sẽ gọi điện cho Lệ tổng ngay.” Lâm Thiển nói xong liền quay người đi về phòng làm việc của mình.
Lúc bấm điện thoại, đầu ngón tay của cô hơi run run.
Tâm huyết của bao nhiêu ngày, niềm hy vọng cuối cùng nằm ở đây. Lệ Trí Thành cầm cố nhà cửa mới được ba mươi triệu để tiến hành kế hoạch “đánh tạt sườn” này. Vậy mà Ái Đạt lại nửa đường đứt gánh?
Trong lòng Lâm Thiển rất khó chịu, cũng không cam tâm.
Là Tư Mỹ Kỳ hay Tân Bảo Thụy?
Khi điện thoại kết nối, Lâm Thiển cất giọng trấn tĩnh lạ thường: “Lệ tổng, xảy ra chuyện lớn rồi. Trang chủ cửa hàng Flagship của chúng ta bị hack, bây giờ tất cả đều là giải nhất. Bộ phận kỹ thuật cần đóng trang web để sửa chữa. Chúng tôi, chúng tôi hết sức... xin lỗi.”
Ở đầu kia điện thoại, Lệ Trí Thành trầm mặc vài giây.
Lâm Thiển siết chặt điện thoại, chờ đợi mệnh lệnh của anh. Nhưng cô không ngờ, Lệ Trí Thành lại hỏi: “Lâm Thiển, em cho rằng rơi vào tình cảnh này, chúng ta nên đóng hay không đóng trang web?” Giọng điệu của anh nghiêm nghị, chậm rãi và rõ ràng.
Lâm Thiển giật mình, hoàn toàn hóa đá. Anh muốn hỏi ý kiến của cô?
Nếu đóng trang web, công ty sẽ thất tín với khách hàng, nỗ lực trước đó coi như đổ sông đổ bể, khởi đầu tốt đẹp mà khó khăn lắm mới tạo ra coi như bỏ đi, việc kinh doanh trong tương lai chắc chắn sẽ thảm hại.
Nhưng nếu không đóng, công ty sẽ bị tổn thất hai mươi triệu?
Lâm Thiển nhắm nghiền hai mắt, trước mắt chỉ còn một màu tối đen.
“... Không đóng.”
***
“Không đóng.” Miệng vừa thốt ra hai từ này, tim Lâm Thiển phảng phất nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lệ Trí Thành chỉ đáp ngắn gọn: “Được.”
Lâm Thiển cúp điện thoại, toàn thân cô như bị bao phủ bởi luồng khí lạnh, trong khi mồ hôi ở lòng bàn tay nóng bỏng.
Cô đi đi lại lại trong căn phòng nhỏ một lượt mới phát hiện, Cố Diên Chi không biết xuất hiện từ bao giờ, đang đứng ở cửa nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm nghị.
“Tôi biết tin rồi.” Anh ta nói: “Bây giờ chúng ta chỉ còn cách đánh cược một phen.”
Lâm Thiển cắn môi, gật đầu.
Đây là canh bạc lớn, một canh bạc trị giá hai mươi triệu nhân dân tệ.
Đây cũng là giấc mơ cuối cùng của Ái Đạt, gửi gắm tất cả tham vọng mãnh liệt, nỗi thấp thỏm, trông chờ may mắn, không cam lòng và không chịu thua của bọn họ.
Hai người cùng đi ra khỏi văn phòng. Lâm Thiển nói nhỏ: “Cố tổng, tôi nghĩ tiếp theo chúng ta phải kéo dài thời gian.”
Khi thốt ra câu này, đầu óc Lâm Thiển đã hoàn toàn bình tĩnh. Nhưng bởi vì tư duy quá tỉnh táo nên quả tim trong lồng ngực cô đập kịch liệt.
Không ngờ Cố Diên Chi nhướng mắt liếc cô, khóe miệng nhếch lên: “Chúng tôi cũng nghĩ như vậy.”
Cố Diên Chi nhanh chóng thay mặt Lệ Trí Thành đưa ra chỉ thị mới: không đóng trang chủ, nhưng giảm tốc độ ghé thăm server và trang web của cửa hàng Flagship, khiến khách hàng đặt mua mười lần, chỉ một lần thanh toán thành công, đồng thời đăng thông báo “Trang web bị hack, công ty đang nỗ lực hồi phục” trên trang chủ.
Lâm Thiển quay về phòng làm việc, bắt đầu dẫn dắt đám “seeder” tiếp tục tuyên truyền trên các trang web mua sắm, diễn đàn lớn và diễn đàn ở các thành phố cấp hai cấp ba.
Buổi tối, tòa văn phòng của Ái Đạt vẫn đèn đóm sáng trưng. Sự cuồng nhiệt của khách hàng duy trì đến tận một giờ sáng. Hai nghìn sản phẩm “trúng giải nhất” bị tranh cướp đặt hàng hết sạch. Sau đó, lượng tiêu thụ tăng lên hơn 800 sản phẩm, lượt truy cập vào trang chủ cửa hàng Flagship đột phá mức năm triệu, khu để lại lời nhắn vô cùng sôi động, các diễn đàn lớn cũng không ngừng bàn tán về hoạt động trúng thưởng của Ái Đạt.
Những khách hàng không giành được bao lì xì xuýt xoa tiếc nuối, nhưng đa phần cho biết, không cảm thấy tiếc tiền khi mua sản phẩm, bởi chất lượng và kiểu dáng túi xách của Ái Đạt quả thực không tồi.
Người giành được giải nhất vô cùng mừng rỡ, thông báo khắp nơi, bầu không khí rộn ràng như ngày lễ tết.Tuy nhiên cũng có vô số tiếng nói chất vấn nghi ngờ Ái Đạt liệu có chịu bỏ ra hai mươi triệu tiền thưởng chi trả cho khách hàng.
Có khách hàng cũ của Ái Đạt gửi lời nhắn, thông cảm với việc công ty bị hack, tự nguyện từ bỏ phần thưởng. Cũng có người cho biết, không cần tới mười ngàn tệ, nhà sản xuất phát mấy ngàn tượng trưng cho mỗi khách hàng trúng thưởng là được.
Nhưng cũng không ít khách hàng tỏ thái độ kiên quyết, trang web bị hack là chuyện của nhà sản xuất, nếu Ái Đạt không phát bao lì xì đúng hẹn, họ sẽ tẩy chay Ái Đạt cả đời.
Bởi vì sự kiện “chất gây ung thư” trước đó, Ái Đạt thu hút sự chú ý của giới truyền thông. Do đó, các cơ quan truyền thông lớn, các tờ báo online và Weibo[6'> đều đưa tin về sự kiện dở khóc dở cười này. Trong đó có một tiêu đề nổi bật, được bàn luận sôi nổi: “Hai mươi triệu, trả hay không trả?”
[6'> Một trang mạng xã hội phổ biến của Trung Quốc tương tự như Twitter hay Facebook.
Trước sự chú ý cao độ của dư luận, Ái Đạt