Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thời Gian Tươi Đẹp

Thời Gian Tươi Đẹp

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 134586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/586 lượt.

m gái kể Lệ Trí Thành bỏ ra hai mươi triệu trả cho khách hàng trúng thưởng, Lâm Mạc Thần cười khẽ một tiếng: “Thành môn lập mục”, chiêu này không tồi.
Còn đang tươi cười định kể tiếp, Lâm Thiển bất giác đờ người.
Anh trai vừa nhắc đến từ “thành môn lập mục”?
“Thành môn lập mục” xuất phát từ điển cố thời cổ đại. Một thương nhân đặt tấm gỗ để xây dựng lòng tin. Đây là một chiêu kỳ lạ, nhưng rất thu hút sự chú ý. Kết quả tạo được uy tín với người dân.
Trong thời đại ngày nay, rất ít người dùng thành ngữ này. Nhưng bởi vì lúc trước từng đọc qua nên Lâm Thiển vẫn nhớ.
Đó là hôm đầu tiên làm trợ lý của Lệ Trí Thành, cô nhìn thấy trên tờ giấy kẹp trong cuốn sách “Binh pháp Tôn Tử” mà anh đọc ở ngoài ban công viết mấy từ, trong đó có “thành môn lập mục”.
Lâm Thiển đang chìm trong suy tư, chợt nghe Lâm Mạc Thần cất giọng nhàn nhạt: “Em gái ngốc, bây giờ đã hiểu chưa? Em còn nói làm cô giáo của người ta. Kế hoạch mà sếp của em tiến hành không chê vào đâu được, quay đối thủ cạnh tranh mạnh hơn mình như chong chóng. Cậu ta đấu với anh nghe còn được. Từ nay về sau em hãy thận trọng về cử chỉ và lời nói, hãy học hỏi người ta, đừng làm mất mặt anh.”
Nói xong, Lâm Mạc Thần liền cúp điện thoại, bỏ mặc em gái vẫn còn ngơ ngẩn.
Anh trai vừa nói gì nhỉ?
Lâm Thiển chỉ cảm thấy đầu óc mình giật giật, bộ não vô cùng tỉnh táo nhưng tư duy hỗn loạn. Cảm giác buồn ngủ và mệt mỏi hoàn toàn tan biến. Lời nhắc nhở của anh trai và cụm từ “thành môn lập mục” quen thuộc khiến bộ não của cô xuất hiện một ý nghĩ không thể tin nổi.
Trong thời gian làm việc cùng Lệ Trí Thành, có lẽ cô đã lờ mờ có suy đoán này, nhưng mỗi khi hơi nghĩ về phương diện đó, cô liền lập tức phủ nhận.
Lâm Thiển nhanh chóng nhảy xuống giường, lục túi xách lấy quyển sổ tay. Cô còn nhớ, xuất phát từ ý định muốn tìm hiểu Boss đến nơi đến chốn nên hôm đó nhìn thấy mấy câu thành ngữ, cô đã ghi lại vào sổ.
Trong lúc lật giở trang giấy, đầu óc Lâm Thiển xâu chuỗi toàn bộ vấn đề. Nếu đúng như Lâm Mạc Thần nhận xét, tất cả đều do Lệ Trí Thành sắp đặt, vậy thì cần phải xem xét lại từ đầu.
Do đó, việc anh tranh giành hợp đồng của Minh Thịnh cũng chỉ là mồi nhử Tư Mỹ Kỳ rơi vào bẫy? Mục đích là gì nhỉ? Đúng rồi, anh đưa ra điều khoản vô cùng khắt khe trong hồ sơ dự thầu: giá sản phẩm không được cao hơn giá thị trường ba mươi phần trăm, thời hạn giao hàng là ba tháng. Đây chính là mục đích của anh, khiến sản phẩm cao cấp của Tư Mỹ Kỳ bị hạn chế nghiêm trọng về mặt giá cả và lượng hàng tồn kho, nên không thể tiến hành phản công Ái Đạt.
Ngay từ đầu, Lệ Trí Thành đã đặt mục tiêu vào thị trường túi xách bậc trung vô cùng rộng lớn của Tư Mỹ Kỳ? Vì vậy anh mới “giương đông kích tây”?
Về vụ nội gián, anh đã sớm biết sự tồn tại của gián điệp nhưng không động đến, ngược lại còn lợi dụng đối phương, cuối cùng đưa đối phương vào tù?
Còn khoản ba mươi triệu tiền thế chấp ngân hàng, tại sao anh đặt mức hai nghìn người trúng thưởng? Lúc đó, cô không để tâm đến vấn đề này. Bây giờ hồi tưởng mới thấy, khoản tiền này đủ để chi trả cho người trúng thưởng. Lẽ nào anh đã sớm biết hệ thống mạng xảy ra sai sót?
Lâm Thiển cuối cùng cũng tìm ra trang ghi chép. Cô định thần đọc kỹ, nhịp tim trở nên hỗn loạn trong giây lát.
Bởi vì năm thành ngữ đó là:
Thỉnh quân nhập úng.
Mượn dao giết người.
Giương đông kích tây.
Thành môn lập mục.
Dĩ dật đãi lao.
(“Thỉnh quân nhập úng” có nghĩa “gậy ông đập lưng ông”: xuất phát từ điển cố Võ Tắc Thiên sai Lai Tuấn Thần đến thẩm vấn Chu Hưng, nhưng Chu Hưng không biết. Lai Tuấn Thần hỏi Chu Hưng rằng: \'nếu phạm nhân không chịu thú tội thì làm sao? Chu Hưng nói: \'Lấy một cái lu, cho phạm nhân vào đấy, đốt lửa chung quanh sợ gì nó không chịu nói\'. Lai Tuấn Thần theo cách ấy buộc Chu Hưng cúi đầu nhận tội.
“Thành môn lập mục” có nghĩa nói lời giữ lời, mới có thể tạo dựng lòng tin của mọi người; xuất phát từ điển cố Thương Ưởng người nước Vệ cho đặt một tấm gỗ ở cổng thành Nam rồi tuyên bố với dân chúng sẽ thưởng mười lượng cho người nào chuyển được tấm gỗ từ thành Nam sang thành Bắc. Thấy sự việc quá dễ dàng, mọi người bán tín bán nghi nhưng không ai chịu làm. Thương Ưởng tăng mức thưởng lên năm mươi lượng. Cuối cùng có người dám chuyển gỗ, Thương Ưởng lập tức thưởng cho người đó. Kể từ đó mọi người tin lời Thương Ưởng, cuộc cải cách của ông diễn ra thuận lợi.
“Dĩ dật đãi lao”: đợi quân địch mỏi mệt mới đối phó.)
Lâm Thiển cầm quyển sổ ghi chép, ngồi đờ đẫn trên giường.
Trong lòng cô dấy lên một thứ cảm xúc khó diễn tả: bừng tỉnh, ngỡ ngàng, chấn động... và cả xa lạ nữa.
Đúng rồi, là cảm giác xa lạ, bởi cô chưa bao giờ nhìn thấu người đàn ông đó.
Trong đầu cô lại một lần nữa hiện lên dáng vẻ của Lệ Trí Thành. Nhưng lần này không phải là bộ dạng trầm mặc lạnh lùng như trên chuyến tàu hỏa, cũng không phải bộ dạng ôn hoà khi cõng cô đi qua vũng nước, mà là dáng vẻ của anh ngồi bên cạnh cô tối nay. Đôi mắt đen thâm trầm như đêm mùa đông đó nhìn cô đăm đắm, anh đồng thời mở miệng: “Tôi đ