Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134608
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/608 lượt.
thanh niên ở bên dưới cùng đếm: “Bốn, ba, hai, một.”
Ở một nơi không xa vọng đến tiếng vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Đám thanh niên nhiều màu da khác nhau dưới mặt đất cũng hét lên bằng tiếng Trung lẫn tiếng Anh: “Happy New Year!” “Chúc mừng năm mới” “Năm ngựa... happy.”
Lâm Thiển quay đầu, lập tức chạm mắt Lệ Trí Thành. Hai người đồng thời mỉm cười.
“Chúc mừng năm mới!”
“Chúc mừng năm mới!”
Lâm Thiển đã qua cơn hoảng sợ. Bị ảnh hưởng bởi bầu không khí ở xung quanh, cô tươi cười nói với Lệ Trí Thành: “Vì thua cuộc nên tôi đã thực hiện lời hứa.”
Ý cười nơi khóe miệng Lệ Trí Thành vẫn chưa tan biến: “Ừ.”
Lâm Thiển nhìn sâu vào mắt anh, cất giọng chân thành: “Nguyện vọng của tôi trong năm mới là tập đoàn Ái Đạt tràn đầy tinh thần, quay về đỉnh cao.”
Lệ Trí Thành chỉ yên lặng nhìn cô, không lên tiếng.
Lúc này, người ở dưới đất bắt đầu gọi bọn họ, kéo sợi dây trên người Lâm Thiển, định từ từ thả cô xuống đất. Ai ngờ, dù anh ta kéo rất mạnh, bên trên vẫn không nhúc nhích.
Lâm Thiển cũng cảm nhận thấy, bởi vì Lệ Trí Thành khóa chặt eo cô trong cánh tay đầy sức mạnh của anh, nên cô không thể động đậy.
Sau đó, anh đột nhiên cúi mặt. Lâm Thiển giật mình, anh muốn hôn cô?
Ở giây tiếp theo, hơi thở của người đàn ông phả vào mặt Lâm Thiển, nhưng anh tiếp tục hạ thấp, vùi mặt vào hõm vai cô.
Không phải là nụ hôn, mà là một cái ôm. Một cái ôm trên không trung.
Mặt Lâm Thiển hoàn toàn dán vào ngực Lệ Trí Thành, mũi cô chỉ ngửi thấy mùi hương thanh lạnh từ người anh. Sau đó, giọng nói trầm ấm của anh vang lên bên tai cô: “Nguyện vọng của tôi trong năm mới là...”
Lâm Thiển thót tim.
Nguyện vọng là cô trở thành bạn gái anh? Hay cô đồng ý gả cho anh?
Nhưng không ngờ, Lệ Trí Thành cất giọng dịu dàng chưa từng thấy: “Tôi và phó tướng Lâm luôn vui vẻ và hạnh phúc như ngày hôm nay.”
Lâm Thiển cảm thấy, Lệ Trí Thành đã dùng cách rất thông minh, khiến quan hệ của cô và anh bước sang giai đoạn mới, giống hai người bạn, nhưng cũng đầy khả năng tiến xa hơn.
Anh không còn “tấn công” dồn dập, mà để cô từ từ chấp nhận con người anh.
Tất nhiên, mục đích của anh vẫn rất rõ ràng, nhưng sau đêm giao thừa, hạt giống chôn sâu trong lòng cô bấy lâu dường như bắt đầu nảy mầm. Ít nhất, cô chấp nhận quan điểm của anh, cô nên tìm hiểu anh nhiều hơn.
Cô không cần quá nôn nóng vội vàng, cũng đừng quá lý trí cảnh giác, đừng bỏ lỡ người đàn ông thông minh xuất sắc như anh.
Vì vậy vào thời khắc ngồi ở ghế sau xe taxi, ngắm nhìn đường phố lấp lánh ánh đèn, cảm nhận khí chất trong lành rõ rệt của người đàn ông bên cạnh, tâm trạng của Lâm Thiển không còn bối rối, mà vui ngọt ngào vui vẻ.
Lệ Trí Thành gật đầu, đáy mắt tràn ngập ý cười: “Chúc em ngủ ngon.”
Anh vừa dứt lời, cửa ra vào ngôi nhà vang lên tiếng động khẽ, đèn ở huyền quan[1'> bật sáng. Sau đó, có người mở cửa đi ra ngoài.
[1'> Huyền quan là khu vực từ cửa chính vào phòng khách.
Lệ Trí Thành nhướng mắt, còn phản ứng của Lâm Thiển là...lập tức đóng cổng hàng rào, giả bộ tự nhiên đi về phía cửa nhà: “Anh, em về rồi, chúc mừng năm mới.”
Lâm Mạc Thần mặc áo len màu xám nhạt, quần dài đen, bộ dạng thoải mái nhưng vẫn tuấn tú nổi bật. Anh hết nhìn cô em gái đang vờ như không có chuyện gì xảy ra đi lướt qua chỗ anh, rồi lại nhìn người đàn ông trẻ tuổi đứng ngoài hàng rào đang lịch sự gật đầu với mình.
Hừ, đến nhanh thật đấy.
Lâm Mạc Thần cất giọng trầm trầm: “Em có bạn từ xa đến thăm, sao không mời bạn vào nhà?”
Lâm Thiển đờ người, lập tức dừng bước.
Lệ Trí Thành từ tốn trả lời: “Lâm tiên sinh khách sáo rồi, vậy tôi cung kính không bằng tuân lệnh.”
Lâm Thiển lập tức đen mặt. Anh muốn làm gì vậy?
Vừa quay người, cô liền nhìn thấy Lâm Mạc Thần đi vào trong nhà, Lệ Trí Thành cũng đi theo anh. Hai người đàn ông đều cao lớn, điềm tĩnh như nhau.
***
Một giờ sáng đêm giao thừa.
Ngôi nhà của Lâm Mạc Thần bật đèn sáng trưng, hương trà thơm thoang thoảng trong không khí.
Lâm Thiển quan sát ông anh trai ngồi ở sofa, cô nghĩ bụng, lần này cuộc sống về đêm của anh đúng là phong phú như cô từng phát biểu. Nửa đêm ngày Tết không đi ngủ, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, thức thâu đêm để thẩm vấn “kẻ địch giả tưởng” của mình.
Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng kể từ khi đặt chân vào nhà, biết không thể tránh khỏi tình huống này nên Lâm Thiển cũng lấy lại bình tĩnh. Cô pha trà cầm đến đặt trước mặt hai người đàn ông, sau đó ngồi bên cạnh rồi lên tiếng: “Em xin giới thiệu, đây là Lệ Trí Thành, tổng giám đốc công ty Ái Đạt của bọn em. Lệ tổng, đây là Lâm Mạc Thần, anh trai tôi. Anh ấy là người góp vốn cao cấp của công ty đầu tư MK.”
Cô đang định nói tiếp, Lâm Mạc Thần chợt cất giọng lạnh nhạt: “Muộn rồi, em lên gác tắm rửa ngủ trước đi. Anh và Lệ tiên sinh vào thư phòng nói chuyện.”
Lâm Thiển mỉm cười: “Thế sao được, anh ấy là khách của em, sao em có thể bỏ mặc anh ấy, tự mình đi ngủ?”
Lâm Mạc Thần hơi chau mày, vừa định lên tiếng, Lệ Trí Thành đã mở miệng