Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 134622
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/622 lượt.
thấy hết sức mềm mại, giống như được bàn tay anh vuốt ve. Lâm Thiển đi chầm chậm bên anh ta, ra khỏi tòa trung tâm thương mại.
Khi đi tới của chính để ra ngoài, Lệ Trí Thành ôm người phụ nữ trong lòng, như vô tình mà hữu ý ngoảnh đầu.
Ninh Duy Khải và đám nhân viên cấp dưới đang ở thang cuốn đi lên tầng trên. Trung tâm thương mại bật đèn sáng trưng, ánh mắt hai người đàn ông vô cùng sắc bén, giao nhau ở khoảng cách khá xa. Sau đó, họ lại quay đầu, tiếp tục đi về phương hướng của mình.
Buổi chiều Lệ Trí Thành còn bận việc nên anh lái xe đưa Lâm Thiển về nhà trước. Lâm Thiển lười nhác tựa vào thành ghế phụ, uống nước chanh quýt vàng của cô.
Lệ Trí Thành tập trung lái xe, gương mặt nghiêng không chút biểu cảm. Lâm Thiển cụp mi liếc cốc đồ uống của anh để ở chỗ cần gạt. Trên nắp dán hàng chữ nhỏ: “Trà Ô Long thôm mát”. Quả nhiên là phong cách của anh, mua cốc nước ngoài đường phố cũng chọn loại trà không có vị ngọt.
Đúng lúc này, Lệ Trí Thành giơ tay, cầm cốc trà Ô Long, nhẹ nhàng uống một ngụm rồi đặt về chỗ cũ.
Chỉ một động tác đơn giản nhưng tim Lâm Thiển bỗng dưng đập mạnh.
Nhiều lúc, bạn không thể không thừa nhận, có những người đàn ông cuốn hút từ đầu đến chân, từng hành vi cửa chỉ của anh đều lộ vẻ quyết đoán và nam tính. Ngay cả dáng vẻ uống nước của anh cũng không giống những người đàn ông khác. Mắt anh vẫn dõi về phía trước, tay cầm chiếc cốc một cách chính xác rồi đưa lên miệng. Anh cầm cốc giống người thời xưa nâng ly rượu, rất ngay ngắn phóng khoáng, bàn tay cân đối đẹp đẽ.
“Em nhìn gì vậy?” Lệ Trí Thành đột nhiên mở miệng.
Lâm Thiển bị bắt tại trận, nhưng cố tỏ ra bình tĩnh: “Không có gì, anh thật sự không uống đồ ngọt ư?”
“Ừ. Tôi không thích”. Lệ Trí Thành nói nhỏ.
“Vậy à?”
Trong xe hơi rơi vào trạng thái yên tĩnh vài giây, Lệ Trí Thành hỏi cô: “Em thích sao?”
Lâm Thiển ngẫm nghĩ, đáp: “Thật ra vị gì tôi cũng thích.”
Ngọt, mặn, chua, cay, đắng. Vị nào cũng được, cô đều nếm thử, đều thích cả.
Rõ ràng chỉ là một câu trả lời bình thường, vậy mà gương mặt Lệ Trí Thành xuất hiện ý cười.
Lâm Thiển ngượng ngùng: “Anh cười gì chứ?”
Lệ Trí Thành liếc cô một cái, không trả lời. Anh vốn lạnh nhạt và kiệm lời, còn cô lại thích màu sắc rực rỡ. Do đó, cô giống một bông hoa bảy sắc, nở rộ trong trái tim trầm mặc của anh.
Dù Lệ Trí Thành không lên tiếng, nhưng Lâm Thiển cũng nhận thấy, vào thời khắc này, tâm trạng của anh rất tốt.
Để lỡ cơ hội sẽ khó kiếm lại, “chọc tổ ong vò vẽ” cũng nên nhân lúc này, thế là cô cúi đầu uống nước, hắng giọng rồi mở miệng: “Đúng rồi, trước kia tôi và Ninh Duy Khải từng quen biết.”
Tại sao nên nói với Lệ Trí Thành chuyện quá khứ? Lâm Thiển nghĩ, hai người cần thẳng thắn với nhau mới có thể lâu bền.
Hơn nữa lúc ở trung tâm thương mại, Lệ Trí Thành đã chứng kiến cảnh Ninh Duy Khải nói chuyện thân mật với cô. Tuy thái độ của Ninh Duy Khải giống bậc đàn anh chỉ bảo cho đàn em, nhưng Lệ Trí Thành là người rất tinh tường, đi một bước nghĩ ba bước. Tại sao Ninh Duy Khải lại nói chuyện với nhân vật thấp cổ bé họng như cô? Không biết chừng trong lòng đã sinh nghi, nhưng anh ta không thể hiện ra bên ngoài.
Nghe câu nói của Lâm Thiển, Lệ Trí Thành hơi dừng động tác, ngoảnh đầu nhìn cô. Ánh mắt anh thâm trầm đến mức Lâm Thiển có chút chột dạ.
Rõ ràng cô chỉ nói “trước kia từng quen biết” nhưng ánh mắt của anh dường như nhìn thấu tất cả…
Lúc này, xe ô tô đã tiến vào khu chung cư của Lâm Thiển. Lệ Trí Thành đưa mắt qua gương chiếu hậu, từ từ đánh tay lái, lùi xe rồi dừng lại. Nhân lúc anh không chú ý đến mình, Lâm Thiển nói nhanh: “Ừ… Lúc đó tôi học năm thứ hai, anh ta năm thứ tu, anh ta vốn là người bạn không tồi, sau đó hẹn hò mười mấy ngày, cảm thấy tính cách không hợp nên chia tay.”
Thực ra Lâm Thiển che giấu một phần sự thật, cô và Ninh Duy Khải chia tay không phải do tính cách không hợp, mà là cô phát hiện anh ta bắt cá hai tay. Nhưng chuyện này nói ra ít nhiều cũng mất thể diện, vì vậy cô đành kiếm cớ khác.
Sau lời “khai thật” của Lâm Thiển, Lệ Trí Thành không lên tiếng, chỉ quay đầu nhìn cô chăm chú.
Anh sao thế? Nổi cơn ghen? Hay tức giận rồi?
Lâm Thiển cảm thấy bản thân vô tư. Nhưng không hiểu tại sao, nhìn vào đôi mắt đen của anh, tâm tình của cô lại xốn xang và có chút hưng phấn.
“Tôi về đây, hẹn gặp anh vào thứ Hai.” Cô tháo dây an toàn, giơ tay định mở cửa.
Đúng lúc này, thắt lưng bị giữ chặt. Lâm Thiển còn chưa kịp phản ứng, Lệ Trí Thành đã nhoài người, cúi đầu hôn lên môi cô.
Nụ hôn lần này khác hoàn toàn lần trước. Một nụ hôn mạnh mẽ, xâm nhập sâu hơn.
Trước sự xâm chiếm mãnh liệt của anh, tim Lâm Thiển đập thình thịch, thậm chí cô có cảm giác hơi choáng váng. Lệ Trí Thành không chỉ dùng thân thể và cánh tay cố định cô ở ghế ngồi như lần trước, mà anh ôm chặt eo cô, khiến người cô buộc phải nhướn về đằng trước, kề sát vào bộ ngực của anh. Bàn tay còn lại đỡ gáy cô, làm cô không thể nhúc nhích trong bàn tay và bờ môi của anh.
Gương mặt Lệ Trí Thành cọ sát vào má cô. Lâm Thiển thậm